Chương 8: Quà kỷ niệm ngày cưới

Trước khi bước vào cửa hàng quần áo, Lư Sâm chỉnh lại mái tóc của mình qua tấm kính cửa sổ. Sau một quãng đường dài bụi bặm, hắn cố gắng khiến bản thân trông gọn gàng hơn. Nhìn vào thân hình cao lớn điển trai mà mình đang giả dạng, Lư Sâm tự thấy khá hài lòng, cho đến khi phát hiện Bạch Duy đang ngồi ngay bên kia tấm kính, ánh mắt nhìn thẳng về phía hắn.

Lư Sâm: …

Chắc chắn em ấy đã thấy cái dáng vẻ ngốc nghếch của mình rồi. Lư Sâm xấu hổ cười cười vẫy tay chào. Nhưng chẳng mấy chốc hắn đã nhận ra, dù ánh mắt Bạch Duy hướng về phía này nhưng cậu hoàn toàn không chú ý đến hắn. Chàng trai trẻ có gương mặt thanh tú, đôi mắt đen kịt đang ngẩn người.

"Anh đến rồi! Chúng tôi chỉ còn nửa tiếng nữa là đóng cửa." Người đầu tiên nhận ra hắn lại là nhân viên cửa hàng. Khi Lư Sâm bước vào, cô ngước lên khiếp sợ nhìn hắn: "Trời ơi, anh cao thật đấy… May mà chúng tôi đã chuẩn bị cỡ lớn nhất. Tất cả những bộ quần áo này là do vợ anh mua tặng. Anh ấy đặc biệt dặn phải chọn loại đẹp nhất, đắt nhất làm quà kỷ niệm một năm ngày cưới của hai người.

Quan hệ của hai anh còn tốt hơn chúng tôi tưởng tượng nhiều đấy."

Mua quần áo? Quan hệ?

Chưa từng có ai mua quần áo cho Lư Sâm, với hắn thì chuyện ăn mặc chẳng bao giờ là điều đáng bận tâm. Những lần mua áo hoodie hay đồ tác chiến cũng chỉ để làm bản thân trông giống một con người hơn. Hơn nữa hắn chưa bao giờ để ý đến giá trị của đồ vật, với một lính đánh thuê như Lư Sâm, dù là tranh của Van Gogh, tượng điêu khắc của Michelangelo hay váy Dior, tất cả đều chỉ là những món đồ có thể cướp được và đem cất vào két sắt.

Trong chiến tranh, những thứ đó chẳng thể ăn được và cũng chẳng hơn gì một món chiến lợi phẩm.

Thế nhưng, đối diện với những chiếc túi giấy mỏng manh trước mặt, Lư Sâm lại thấy chúng như những củ khoai nóng bỏng tay. Rõ ràng đôi tay được thuê cướp đoạt vô số báu vật rất vững vàng, giờ đây lại lo rằng chỉ cần vô ý một chút là có thể xé toạc những món "xa xỉ phẩm của thị trấn nhỏ" này.

"Đây là em ấy mua cho tôi? Tại sao?" Lư Sâm không cầm lấy quần áo mà sốt sắng hỏi.

"Vì hôm nay là kỷ niệm một năm ngày cưới của hai người mà." Cô nhân viên liếc nhìn Bạch Duy rồi như sực hiểu ra: "Đừng nói với tôi là anh còn chưa định tặng quà một năm ngày cưới cho anh ấy nhé?"

Hóa ra với con người, kỷ niệm một năm ngày cưới lại quan trọng như vậy sao? Nhưng hắn lại chưa tặng gì cho Bạch Duy...

"Vợ anh yêu anh như thế, mau mà bù đắp đi." Cô nhân viên không chịu nổi, lặng lẽ đẩy hắn về phía trước. "Còn mật khẩu thẻ ngân hàng nữa, lát nữa anh nhớ giải thích rõ với anh ấy. Đừng làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai người."

"Tại sao?"

"Trông cậu ấy hoàn toàn không nghĩ hôm nay là ngày hai người gặp nhau lần đầu. Sau cuộc điện thoại đó, tôi thấy cậu ấy có vẻ không vui. Biết đâu cậu ấy lại nghĩ đây là kỷ niệm ngày cậu gặp một cô bồ nhí nào đó thì sao." Bà chủ cửa hàng tốt bụng nhắc nhở: "Vợ chồng có gì thì nên nói rõ với nhau sớm. Để người ta nghĩ ngợi lung tung thì hiểu lầm chỉ càng lớn thôi."

Bà đưa chiếc túi giấy màu đen hồng cho Lư Sâm: "Món quà kèm thêm này cũng là dành cho hai người. Chúc hai người kỷ niệm ngày cưới hạnh phúc và tình cảm ngày càng tốt đẹp!"

Chưa kịp suy nghĩ thêm, Lư Sâm đã bị bà chủ cửa hàng vỗ vai, đẩy về phía Bạch Duy.

"Hẹn gặp lại lần sau!"

Cả hai rời đi, nhân viên cửa hàng vẫn len lén nhìn bóng lưng Bạch Duy. Cô nói: "Cháu từng nghe nói Bạch Duy xem thường chúng ta. Nhưng khi gặp rồi cháu thấy anh ấy chỉ là hơi căng thẳng thôi… Mà anh ấy cũng đẹp trai nữa!"

Nói xong, cô lại bực bội: "Chỉ là ông chồng của anh ấy bị làm sao ấy, như chẳng nhớ nổi gì cả."

"Đúng thế, có những lời đồn thật sự không cần nghe." Bà chủ cửa hàng nhún vai: "Với lại, có người nhìn không chuẩn nên đôi khi nhìn thấy cũng chưa chắc đã là thật đâu."

"Hả?"

"Từ lúc chồng cậu ấy vào đến lúc ra, ánh mắt chưa từng rời khỏi Bạch Duy. Hai người như vậy mà bảo không tình cảm mới có quỷ ấy!" Bà chủ tiệm hóm hỉnh nói.

……

Bạch Duy yên lặng ngồi ở ghế phụ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ như đang trầm tư. Cậu giống hệt một bức tượng thiên sứ sạch sẽ và tinh khôi,  Lư Sâm liếc nhìn cậu rồi nhìn đống túi giấy trong tay cậu, vẫn không thể tin được rằng những thứ này là Bạch Duy mua cho mình.

Có vẻ cả hai đã quen với việc im lặng trên xe, Lư Sâm không biết làm thế nào để bắt chuyện với vợ khi lái xe, mà Bạch Duy cũng không thích nói chuyện. Trong suốt nửa năm qua sống ở thị trấn Tuyết Sơn, họ giống như hai người bạn cùng phòng hơn là vợ chồng. Lư Sâm ra ngoài từ sớm về nhà muộn; Bạch Duy thì suốt ngày ở trong phòng riêng.

Lư Sâm không rõ suy nghĩ của mình về Bạch Duy là gì, hắn mang cậu về như mang về một món bảo vật mơ ước từ lâu, nhốt cậu trong một căn nhà như bảo tàng để bảo quản. Còn Bạch Duy, dường như chỉ cần rời khỏi gia đình gốc là được, cậu ở đâu cũng sống như vậy, chưa từng để tâm đến những người xung quanh.

Ngay từ đầu họ chưa từng nghĩ đến chuyện "bắt đầu một mối quan hệ mới." Trong nửa năm qua, không ai cảm thấy có gì không ổn.

Nhưng vào lúc này, Lư Sâm lại thấy có gì đó không đúng. Hắn không hề nghĩ đến việc cách mình cư xử ở cửa hàng có thể khiến bà chủ và nhân viên nghi ngờ cũng như ảnh hưởng đến danh tính đang ẩn giấu ở thị trấn Tuyết Sơn. Hắn cũng không nghĩ việc đóng vai một người chồng tốt là trách nhiệm hay một bài học cần rèn luyện. Đột nhiên hắn bắt đầu suy nghĩ về "mối quan hệ" giữa mình và Bạch Duy, một khái niệm thật xa lạ phát sinh giữa người với người, mà không phải giữa quái vật và đồ sưu tầm.

Nó không chỉ liên quan đến hai cá thể, mà còn là sự kết nối vô hình giữa họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!