Đối với Lư Sâm, đêm nay là một đêm tràn ngập bất ngờ. Bạch Duy đứng chờ hắn ở cửa, nấu ăn cho hắn, nằm trên sofa xem tivi cùng hắn. Bạch Duy rúc vào lòng hắn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn. Ánh mắt ấy dường như không nỡ rời khỏi hắn một giây nào.
Giống như một chú mèo nhỏ quấn người.
Có lẽ đây chính là cuộc sống hằng ngày mà vợ chồng loài người nên có, Lư Sâm không muốn Bạch Duy cảm thấy mình khác thường. Hắn cũng đáp lại sự nhiệt tình ấy bằng chính sự nhiệt tình của mình. Thế nhưng, trong lòng hắn vẫn tồn tại một cảm giác kỳ lạ, như thể có một sự nghi ngờ nào đó không cách nào xua đi được.
Lư Sâm nghi ngờ liệu tất cả những điều này có thật hay không, liệu giây phút hiện tại đối với con người thì có nên cảm thấy "hạnh phúc"? Nếu có, điều đó nghĩa là hắn đã đánh bại lời nguyền rủa của những kẻ đó, cuối cùng có thể cười lớn mà chế nhạo nơi chôn thây của bọn chúng. Nhưng rõ ràng, hắn lại không cảm nhận được niềm hạnh phúc mãnh liệt vào lúc này. Thay vào đó, một cảm giác khác rõ rệt hơn – như thể trực giác đang lên tiếng cảnh báo.
Sao hắn có thể nghĩ như vậy?
Hắn thay thế thân phận người khác, cướp lấy nhân loại Bạch Duy đã đáp lại hắn bằng hình ảnh của một gia đình đúng nghĩa, đáng lẽ hắn nên vui mừng mới phải. Chẳng phải ngay từ ngày rời bỏ đội lính đánh thuê, hắn đã thề sẽ sống như một con người bình thường, rửa tay gác kiếm, và có được một gia đình hạnh phúc hay sao?
Đánh bại định kiến của loài người đối với hắn, chứng minh rằng một "quái vật" cũng có thể sở hữu cuộc sống đáng mơ ước nhất mà không cần đến đánh giết– để rồi cười vào mặt những kẻ từng là kẻ thù của mình…
Đêm nay đáng lẽ phải là một đêm hạnh phúc, chỉ là đầy bất ngờ – Lư Sâm tự nhủ với bản thân, cũng cố gắng tin tưởng điều đó.
Thế nhưng, đối với Bạch Duy, đêm nay lại mang một dáng vẻ khác.
Bất ngờ, nhưng không hạnh phúc.
Hai đến ba tiếng… giờ đã bốn tiếng trôi qua.
Tại sao Lư Sâm vẫn còn sống??
Đêm nay Bạch Duy nằm ngủ bên cạnh Lư Sâm, giường của họ rất rộng, nhưng từ trước đến nay chưa từng có cơ hội để "hoạt động thể thao" trên đó. Bạch Duy vốn lãnh cảm, không rõ Lư Sâm có giống mình hay không. Dẫu vậy, mỗi khi ngủ cậu sẽ luôn nằm ở mép giường, giữ một khoảng cách rõ ràng như thể phân chia ranh giới.
Nhưng giờ đây, cậu lại nằm sát bên cạnh Lư Sâm.
"Ngủ ngon nhé, em yêu." Lư Sâm nói lúc tắt đèn.
"Ngủ ngon, chồng yêu." Bạch Duy đáp lại.
Dù đã nói bao nhiêu lần, cách xưng hô này vẫn luôn khiến Bạch Duy cảm thấy xấu hổ tột cùng. May mà chỉ còn đêm nay nữa thôi.
Bạch Duy nằm cạnh Lư Sâm, nhắm mắt giả vờ ngủ. Một trong số ít ưu điểm của Lư Sâm (theo ý Bạch Duy) là khi ngủ hắn không ngáy, thậm chí hơi thở cũng rất nhẹ. Nhưng giờ đây, điều đó lại trở thành rắc rối lớn.
Giữa đêm khuya yên tĩnh, tiếng nhịp tim bỗng trở nên vô cùng rõ ràng. Bạch Duy nhắm mắt, âm thầm đếm từng nhịp đập của trái tim Lư Sâm.
Một nhịp, hai nhịp, ba nhịp…
Sự kiên nhẫn của cậu vẫn luôn rất tốt.
Cuối cùng, vào lúc nửa đêm, Bạch Duy nghe thấy nhịp tim ngừng lại.
Khoảnh khắc ấy, cậu vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa cảm thấy mơ hồ.
Nhưng đây không phải lúc để mơ hồ.
Họ chỉ là những người lạ mặt ở thị trấn nhỏ này, chẳng ai quan tâm đến sự xuất hiện rồi chuyển đi của họ. Cậu sẽ viện cớ du lịch kỷ niệm một năm ngày cưới, mang Lư Sâm rời khỏi nơi này. Xung quanh đây toàn là núi rừng, việc xử lý Lư Sâm sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Hoặc cậu có thể đưa hắn trở về Naples… dù sao lần đầu tiên chôn cất Lư Sâm cũng là ở đó.
Nhưng sau đó, cậu sẽ đi đâu? Sau khi thoát khỏi người chồng đã chết của mình?
"Tới Bắc Đô, hoặc quay về Hắc Cảng." Cậu tự nhủ. "Bắc Đô lạnh lẽo, Hắc Cảng hỗn loạn, đó mới là nơi thuộc về mình."
Bạch Duy nhắm mắt, nằm bất động. Sau khi đếm nhẩm trong hai phút, cậu đang định ngồi dậy thì…
Người bên cạnh bỗng ngồi dậy!
Bạch Duy không tin vào tai mình, Lư Sâm ngồi dậy ôm bụng, loạng choạng bước vào nhà vệ sinh. Bạch Duy nghe thấy tiếng xả nước và rửa tay, kéo dài hơn mười phút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!