Hai người sống chung dưới một mái nhà, thế nhưng để tránh mặt nhau suốt vài tháng thì cũng hơi khó.
Nếu không phải ngẫu nhiên còn có thể bám theo Cố Hoài Bích đi dạo trong vườn, có lẽ Biên Biên cho rằng tên này bốc hơi rồi.
Hôm thi lên cấp 2, Biên Biên mang theo sữa đậu nành Chu thẩm chuẩn bị cho cô tự đạp ra khỏi Vương Phủ Hoa Viên, xa xa trông thấy Cố Hoài Bích.
Cậu đeo khẩu trang màu đen, mặc áo sơ mi trắng vừa vặn và ngồi trong chiếc xe Mercedes Benz màu đen đang đỗ trước cửa.
Cùng lúc đó, hai vệ sĩ cũng lên xe đưa Cố Hoài Bích đến trường thi.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cố Hoài Bích cảm giác có người nhìn cậu ở trước xe, cậu quay đầu lại nhìn Biên Biên.
Ánh mặt trời ban mai chiếu vào đôi mắt màu quả phỉ trong veo của cậu, hàng mi như đang tỏa sáng lấp lánh.
Biên Biên vừa uống sữa đậu nành vừa dắt xe đạp, ngây ngốc nhìn cậu.
Cố Hoài Bích thu tầm mắt, mặt vô cảm ngồi trong xe.
Chiếc Mercedes Benz từ từ chạy ra khỏi Vương Phủ Hoa Viên.
Xe vừa lăn bánh nên chạy khá chậm, Biên Biên đạp xe đạp còn có thể chạy song song với cậu, cách nhau một lớp cửa kính màu đen, cô vẫy tay với cậu miệng mấp máy, dường như muốn nói gì đó.
Cố Hoài Bích có thể đọc được khẩu hình miệng của cô, cô nói cậu cố lên đừng lo lắng quá.
Thiếu niên thở hắt phát ra một tiếng khinh thường, mấy cuộc thi này, cậu nhắm mắt cũng làm được. Người cô nên lo lắng là chính cô đấy.
Tài xế đạp chân ga tăng tốc lên, Cố Hoài Bích thấy Biên Biên bị bỏ lại phía sau, chợt nói: "Còn sớm, không gấp."
Tài xế nhìn kính chiếu hậu lập tức hiểu ra, gã buông chân ga, giữ vận tốc 20 km/h, từ từ chạy đến trường...
Đây là lần thứ hai Biên Biên đạp xe đạp đuổi theo xe hơi, cô nhìn cửa xe màu đen mỉm cười dù là cái gì cô cũng không nhìn thấy.
Cố Hoài Bích cảm thấy cô rất ngốc, người khác thích cô hay ghét cô, cô đều không biết, trong khoảng thời gian này cậu đối xử với cô thế nào vậy mà còn chạy đến trước mặt cậu.
Xe đạp chạy song song với xe hơi chừng hai trăm mét, tài xế không nhịn được nữa quay đầu lại nói: "Thiếu gia, nên đi nhanh thôi."
Cố Hoài Bích nói: "Đi thôi."
Vì thế xe hơi tăng tốc, thiếu niên quay đầu lại nhìn bóng dáng cô gái dần dần xa rồi biến mất ở chỗ rẽ.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cậu dời ánh mắt qua chỗ khác, không kìm lòng nổi mà xoa tay lên ngực trái.
Một cảm giác cách trở xa xôi bao lấy trái tim cậu, cậu bắt đầu thấy đau quặn, giống như sao trời rơi xuống ngân hà, ánh dương ấm áp rơi xuống khe núi, cỏ cây vạn vật rơi vào mùa xuân và cuối cùng cậu cũng rơi vào khói lửa nhân gian.
**
Biên Biên thi sơ khảo rất thuận lợi, điểm số của cô đủ vào trung học Gia Đức mà cô yêu thích. Cùng lúc đó, Cố Hoài Bích cũng thuận lợi thi vào Gia Đức.
Không chỉ có thế, Biên Biên thi được điểm rất cao đủ điều kiện để xin học bổng của trường Gia Đức, trường học cân nhắc đến gia cảnh của cô nên giảm hoàn toàn học phí và tất cả chi phí phụ cho Biên Biên.
Sau khi nhận được thông báo trúng tuyển, cô phải về quê đợi một thời gian, khoảng chừng một tháng, về quê tránh nóng nhân tiện giúp đỡ cửa hàng bánh ngọt của ông bà ngoại lớn tuổi ở trên trấn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!