Chương 67: Vì em ở đây, không ngại xa xôi trắc trở, chắc chắn anh sẽ quay về

Lục Diễn đã hồi phục, Hứa Kỳ và Tình Văn đón cậu về nhà, cơ thể cậu đã hoàn toàn thay đổi thành con người, máu nóng chảy khắp người, tế bào đã có khả năng tạo máu.

Điều này có nghĩa Lục Diễn đã hoàn toàn biến thành con người, cậu cần ăn cơm ba bữa, cũng sẽ có sinh lão bệnh tử.

Ban đêm, Lục Diễn đứng ở cửa sổ sát đất, nhìn ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ.

Hứa Kỳ đi đến bên cạnh cậu, hết ngước nhìn ánh trăng lại nhìn cậu, định nói cái gì đó nhưng sợ làm phiền cậu.

Cậu vẫn là người đàn ông trầm tĩnh, cô không dám phá vỡ sự yên tĩnh của cậu.

Lục Diễn đặt tay lên vai Hứa Kỳ, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Giờ phút này, thời gian đối với cậu mà nói, không còn là mãi mãi, mỗi một phút giây đều có ý nghĩa.

Ý nghĩa của cuộc sống, ý nghĩa của sự tồn tại và... Ý nghĩa của tình yêu.

Hứa Kỳ là người không thể đứng im được nửa phút, cô cố gắng kiềm chế tính tình của mình đứng im bên cạnh Lục Diễn mười phút. Đến giới hạn, cô gãi đầu, kéo góc áo Lục Diễn hết ngắm trăng trên trời, lại nhìn xuống cỏ xanh dưới chân...

Cuối cùng Tình Văn cũng xuất hiện đúng lúc cứu nguy cho Hứa Kỳ.

Tình Văn uyển chuyển đi tới, hành lễ với Lục Diễn, sau đó tháo vòng cẩm thạch trên tay trái xuống đưa cho Lục Diễn.

"Tình Văn không phụ phó thác, bảo vệ toàn bộ tài sản của tiên sinh, bây giờ tiên sinh đã sống lại, Tình Văn xin phép ở ẩn, chìa khóa căn hầm bí mật trả về cho chủ."

Lục Diễn nhận lấy vòng tay, gật đầu: "Vất vả cho cô."

"Đâu có, tiên sinh có ơn cứu mạng Tình Văn, tan xương nát thịt còn không đủ báo đáp."

Hứa Kỳ hết nhìn Lục Diễn lại nhìn sang Tình Văn, cảm giác... Sắp phải chia ly.

"Sau này có tính toán gì không?" Lục Diễn hỏi Tình Văn.

"Tôi muốn đi chu du khắp nơi."

Thiếu chút nữa Hứa Kỳ bật cười, lúc trước Tình Văn nói chuyện hay dùng văn phong nho nhã cổ đại, có điều qua mấy năm chỉ dạy của Hứa Kỳ, Tình Văn từ cô gái cổ đại xinh đẹp biến thành một cô gái hiện đại nằm trên sô pha gặm chân gà.

Thật bất ngờ khi Lục Diễn tỉnh lại, cô ấy nhập vai trong một giây, biến trở lại cô nha hoàn bé nhỏ, thế mà còn muốn chu du khắp nơi, sao cô ấy không nói mình muốn vác kiếm đi khắp giang hồ đi.

Chẳng qua không khí chia ly nặng nề như thế, Hứa Kỳ không thể cười được nên nói với Tình Văn: "Cô giữ gìn sức khỏe, lòng người trong xã hội hiện đại rất phức tạp, cô không được cả tin, hơn nữa đừng để đàn ông xấu lừa"

Tình Văn gật đầu, lấy khăn tay lau nước mắt, khiến cho ý nghĩ tặng Tình Văn một cái ôm chặt của Hứa Kỳ tan thành mây khói.

Tình Văn đi ra ngoài vườn, xa xa trông thấy có một người đàn ông ngồi trên thềm đá ở quảng trường đối diện.

Khuôn mặt cậu ta sáng sủa dễ nhìn, ánh trăng rọi vào người cậu tôn lên làn da trắng như tuyết.

Sói.

Là một huyết tộc cấp cao, Tình Văn đề cao cảnh giác nhìn cậu ta.

Người nọ đứng lên, dưới ánh trăng, dáng người cao gầy.

"Ai đó?" Tình Văn nhe răng sắc nhọn ra.

"Là Vân Cảnh của tộc sói."

Vân Cảnh bước đến trước mặt Tình Văn, nở nụ cười tỏa nắng: "Xin chào."

Tình Văn nhận ra Vân Cảnh chính là người lần đó nhiệt tình đưa cô vào bệnh viện, răng nhọn của Tình Văn biến mất, VỖ ngực nói: "Hù chết tôi, tôi còn tưởng rằng vừa ra khỏi cửa thì chết ngay chứ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!