Chương 66: Kết thúc + Phiên ngoại tuần trăng mật

Hứa Kỳ không có chuyện gì, ngược lại Biên Biên và Cổ Hoài Bích cãi nhau ầm lên.

"Chuyện cô ấy làm lúc này có khác gì mấy cái thí nghiệm lúc trước Cố Hoài Nhu làm đâu!"

"Đương nhiên là khác, khác nhau ở chỗ một bên là vì yêu, một bên là vì hận"

"Ồ, em có thể nói lý hay không?"

"Anh nói cái gì?" Biên Biên đá cậu: "Nói lại một lần nữa, há, anh nói lại một lần nữa xem, làm sao mà em không nói lý hả?"

"Này, em chú ý chút đi, đây là bệnh viện, ông đây không cần mặt mũi nữa à."

Hai người thiếu chút nữa là đánh nhau ở trong phòng bệnh, Biên Biên đánh còn Cố Hoài Bích thì né, không hề đánh trả.

Trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, Hứa Kỳ bình tĩnh nắm tay Lục Diễn, quay đầu lại "Sụyt" với bọn Biên Biên.

Đừng làm ồn đàn anh của cô đang ngủ.

Thể là Biên Biên kéo Cổ Hoài Bích ra ngoài, Cố Hoài Bích lải nhải nói: "Chuyện này tính chất nghiêm trọng, chưa từng có con sói nào làm như vậy sự, dùng máu sói làm một xác chết sống lại, một khi huyết tộc biết chuyện này, hậu quả thật không dám tưởng tượng."

"Tóm lại anh có nghe em nói hay không?"

"Lần này việc Hứa Kỳ làm, không có cách nào tha thứ được, cô ấy thế mà dùng máu mình nuôi cái tên huyết tộc kia ba năm..."

Biện Biên nhón chân, chặn môi Cổ Hoài Bích, đầu lưỡi cô mềm mại, nhẹ nhàng cắn cậu, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, trằn trọc triền miên.

Cổ Hoài Bích xoay người ẩn cô ở chân tường, nâng cằm Biên Biên lên muốn nhiều hơn.

Biên Biên nói với cậu: "Nếu là Cố Hoài Bích anh nằm ở đó, đừng có nói ba năm, ba mươi năm em cũng dưỡng..."

Ánh mắt Cố Hoài Bích dao động, cậu trầm mặc một lát, lần nữa hôn lên môi chặn lời cô.

**

Biên Biên quay lại phòng bệnh, Hứa Kỳ lo lắng nhìn cô, lại nhìn ra cửa, thấy Cố Hoài Bích không vào mới thở phào nhẹ nhõm.

"Đại ca... Đại ca sẽ không trục xuất tớ đâu nhỉ?" Hứa Kỳ thấp thỏm nói: "Tớ biết chuyện này không nên gạt hai người, nhưng nếu tớ nói, đảm bảo đại ca sẽ không đồng ý, cậu cũng sẽ không đồng ý."

Biên Biên nghiêm túc hỏi Hứa Kỳ: "Làm sao cậu biết dùngmáu sói có thể làm anh ấy sống lại"

Hứa Kỳ chớp chớp mắt, vô tội nói: "Tớ không biết, nhưng Tình Văn nói, lúc trước Cố Hoài Nhu làm thí nghiệm ở hầm bí mật,

tiêm máu sói vào người huyết tộc, sau khi pha loãng máu sói cho vào cơ thể người huyết tộc, đến một mức độ nhất định thật sự làm tim bọn họ đập trở lại, nhiệt độ cơ thể cũng tăng lên và họ có một số đặc điểm gần giống như con người, có điều tất cả thí nghiệm đó đều thất bại, không một thí nghiệm nào thành công, tớ... Tớ thấy thi thể Lục Diễn bắt đầu từ từ thối rữa, tớ muốn giữ anh ấy lại, cho nên..."

Biên Biên biết, nếu là máu sói thuần chủng có lẽ sẽ làm huyết tộc gầy yếu đi xuất hiện phản ứng phụ. Chẳng qua Hứa Kỳ là nửa sói, cô ấy có một nửa dòng máu con người, còn Lục Diễn lại là thế hệ đầu bản thân cậu ta đã mạnh mẽ hơn các huyết tộc khác rất nhiều. Hứa Kỳ dùng máu tim mình nuôi thi thể Lục Diễn, thật đúng là thiên thời địa lợi nhân hoà, đánh bậy đánh bạ thế mà thành công.

Bây giờ trên các phương diện cơ thể Lục Diễn đã giống như con người, cơ thể này không có sự bất tử, cậu ta sẽ giống như người bình thường có sự tiến hành sự trao đổi chất, dần dần già đi.

Tiền đề là Lục Diễn có thể tỉnh lại.

Trước mắt thì chuyện này chỉ có Hứa Kỳ, Biên Biên và Cố Hoài Bích biết, ngay cả Tình Văn, Hứa Kỳ cũng không có nói. Không thể để người thứ tư biết được, nếu không huyết tộc và tộc sói ắt sẽ thành mớ hỗn độn.

Chúa biết huyết tộc có bao nhiêu chờ mong trở nên mệt mỏi, mong ngóng được sống như con người thực thụ, khát khao được cảm nhận mọi thứ của thế giới này.

Bọn họ sẽ giữ kín bí mật này, chờ ngày Lục Diễn tỉnh dậy.

**

Hôm Biên Biên tốt nghiệp nghiên cứu sinh, vừa ra khỏi hội trường Cố Hoài Bích lập tức cầu hôn Biên Biên, cực kỳ nghiêm túc quỳ một gối xuống đất, trong khoảnh khắc cậu đưa nhẫn lên, toàn bộ hoa nhài trên cây đều nở rộ, trắng xóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!