Quyết định kết hôn với Lục Diễn của Hứa Kỳ một lần nữa như sấm sét chấn động tộc sói.
Vô lý, quá vô lý!
Trên thế giới này, làm gì có người tộc sói nào đồng ý gả cho huyết tộc, hơn nữa còn là một huyết tộc đã chết!
Bậc cửa nhà Cố Hoài Bích sắp bị các trưởng bối đạp hỏng, thảm Biên Biên mới mua bị các trưởng bối dẫm đầy bùn.
"Ngài không thể ngồi yên được, con sói kia đã làm hỏng quy tắc tộc chúng ta mất rồi."
"Ảnh hưởng của cô ấy quá mạnh mẽ, một vài con sói không hiểu chuyện bắt đầu qua lại với người huyết tộc!"
"Mới đây cháu ngoại tôi quen một cô bạn gái huyết tộc, tôi mắng nó, nó cãi lại bảo tôi nhìn chị gái ở Hứa gia kìa... Bây giờ tôi thật sự không biết phải nói nó như thế nào."
"Vương, chuyện này ngài phải lên tiếng thôi!"
...
Cố Hoài Bích dụi mắt và lắng nghe các trưởng bối đầu tóc trắng xóa vô cùng đau đớn lên án "Tội trạng" của Hứa Kỳ, nói
"Cô ấy đã tự trục xuất mình, không thể xem là người tộc mình."
Nghiêm Gia Thụ nói tới nước miếng bắn lung tung: "Cô ta nói không phải thì là không phải là, này không phải do cô ta quyết định! Một cô nhóc có chống đối được mấy ngày!"
Cố Hoài Bích im lặng rút giấy ra lau mặt, nói: "Chỉ là chuyện của đám người trẻ..."
"Cái gì mà chuyện của người trẻ! Đây là chuyện của tộc sói! Nếu mấy đứa nó đua nhau bắt chước thì giống nòi tộc sói chúng ta coi như hết!"
Cố Hoài Bích còn chưa lau mặt xong lại bị bắn nước bọt lên mặt tiếp.
"Chuyện này..."
"Chuyện này là do ngài bao che quá mức, không, là Vương phi bao che, nếu không có Vương phi ủng hộ sau lưng thì con nhóc kia nào có lá gan này!"
Cố Hoài Bích nghe xong câu này thì trầm mặt xuống.
Nghiêm Gia Thụ còn muốn nói tiếp nhưng Lawrence kéo ống tay áo ông, ý bảo đừng nói nữa.
Tộc nói thảo luận chính sự ở phòng khách thì không mặc cả, người có quyền nhất là Vua Sói, nhưng Cổ Hoài Bích rất dân chủ, sẽ nghe ý kiến có lý của thế hệ trước.
Thế nhưng điều này cũng không có nghĩa bọn họ thích nói gì thì nói.
Cố Hoài Bích sẽ không nổi giận khi bọn họ nói những gì mình cho là sai, nhưng không được vượt giới hạn của cậu.
Trần Biện Biên chính là giới hạn của cậu.
Cố Hoài Bích đứng lên, lạnh lùng liếc bọn họ, dọa bọn họ hết hồn.
"Người phụ nữ của tôi tôi lo, các người cũng tự lo chuyện thuộc bổn phận của mình đi, chuyện gia đình người khác người ta đã đóng cửa lại rồi mấy người còn vươn dài cổ thò đầu vào hóng chuyện, một đám người đều có con cháu đề huề cả rồi, có xấu hổ không?"
Cố Hoài Bích nói xong, nói thẳng: "Lawrence, tiễn khách"
Các trưởng bối ảo não đi ra khỏi nhà Cố Hoài Bích, các ông nói với Lawrence: "Vương không lo đi dạy dỗ lại vợ mình mà
mắng bọn tôi một trận, này này... Này là chuyện quái quỷ gì chứ!"
Lawrence bất đắc dĩ nói: "Dạy dỗ lại vợ? Cả đời này của Vương các người cũng không thể."
Tuy nói như thế nhưng cố Hoài Bích cũng tự hiểu trong lòng, Hứa Kỳ muốn kết hôn với người chết thật sự đã thách thức sự khoan nhượng cuối cùng của tộc sói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!