Chương 63: Sống cùng chăn, chết chung mồ, cuộc đời chẳng cầu gì nữa

Cố Hoài Bích bị thương không nhẹ, cả người không có chỗ nào lành lặn hết, may mà cậu có khả năng tự hồi phục, vì vậy sau khi nghỉ ngơi vài ngày thì không có gì đáng lo.

Với thể trạng của cậu như vậy thì không thể đưa cậu đi bệnh viện được nên đành phải nghỉ ngơi ở một viện tư nhân của

tộc. Vào mỗi sáng Biên Biên sẽ đến đúng giờ để truyền dịch cho cậu.

Trong khoảng thời gian này, bọn Lawrence cố gắng mọi cách để tránh đi, nguyên nhân là vì đại ca bọn họ làm nũng tới bọn họ nhìn cũng cay mắt.

Đúng là không thể tưởng tượng được, một người đàn ông da thịt be bét hết còn chẳng hừ lấy một cái thế mà lúc tiêm thì lại ôm lấy cánh tay cô vợ trẻ của mình nghiêm túc nói: "Anh sợ"

Sợ cái rắm!

Biện Biên rất tượng với một Cố Hoài Bích thế này, mỗi lần cầm kim tiêm cô đều kiên nhẫn an ủi cậu, nói một chút là ổn thôi, đừng nhìn, coi như bị kiến cắn một cái.

Biên Biên bảo Cổ Hoài Bích nhắm mắt lại đừng nhìn, vì thế Cố Hoài Bích nghe lời úp mặt vào ngực Biên Biên, còn không quên dặn dò cô: "Em nhẹ tay chút."

"Rất nhẹ tay, không lừa anh đâu, có phải không có cảm giác gì không?"

Cố Hoài Bích nâng tay truyền dịch lên, nói: "Đau quá, sao đau thế!"

Biên Biên cẩn thận kiểm tra lại, ngạc nhiên nói: "Sao đau được, truyền dịch không có đau."

"Đau"

"Đau chỗ nào?"

"Nào chỗ cũng đau."

Cố Hoài Bích chỉ mặt mình, Biên nâng mặt cậu nhìn một lúc lâu, thế là Cố Hoài Bích kể lại gần, hôn môi cô, qua một hồi lâu mới miễn cưỡng buông

"Anh lại chơi em!" Biên Biên vỗ mặt cậu.

Cố Hoài Bích nói: "Này tính là gì, chờ anh khỏe..." Cậu cười gian.

"Nói cái gì đó!" Biên Biên lấy kim tiêm chọc mông cậu.

Cố Hoài Bích là kiểu mạnh miệng, kiên quyết không chịu xin tha hay chịu thua, cho nên lần nào cũng bị Biên Biên đâm đến

kêu gào.

Cho nên sáng nào hai người cũng ở trong phòng bệnh đùa giỡn suốt mấy tiếng đồng hồ, lần đầu Lawrence nhìn thấy bọn họ đùa nhau xém tí mù mắt, sau đó cậu ta kiên quyết tránh những cảnh hành hạ thể xác và tinh thần người độc thân này.

Đôi lúc bọn họ hay bàn tán sau lưng, bảo vợ đại ca đúng là dân học y, đâm vừa chuẩn vừa ác.

Lần trước dùng nanh sói đâm thẳng tim của Cố Hoài Nhu, nếu đổi là người khác, sợ là không có bản lĩnh khiến đối phương

chết trong một đòn.

Bằng không thì sao có thể là vợ của đại ca được.....

Lần bị thương này Cố Hoài Bích nghỉ ngơi non nửa tháng, cậu cứ dây dưa mãi không chịu khỏe lên, ngày nào cũng bắt Biên Biên ở cạnh chăm sóc, nói thế nào cũng phải phải chờ tới khi lông mọc ra, vậy mới gọi là khỏi hẳn.

Biên Biên lười nói chuyện với cậu, cô định chuẩn bị thi nghiên cứu sinh, là một sinh viên y, đương nhiên là học càng sâu càng tốt, Biên Biên dự định đi theo hướng u bướu là vì muốn thực hiện ước mơ của mình, mẹ của cô cũng qua đời vì mắc ung thư.

Trong thời gian Biên Biên thi lên thạc sĩ, Cố Hoài Bích tự học qua chương trình y, cùng Biên Biên ôn tập, thảo luận nội dung

trọng tâm.

Hứa Kỳ không định thi lên thạc sĩ, cô ấy muốn dọn ra ngoài ở riêng cho nên làm việc ở một bệnh viện tư, tuy công việc có chút vất vả, đổi lại tiền lương khá cao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!