Sắc trời dần tối, Biên Biên không dám ở lâu trên sườn núi, cô nhanh chóng đuổi theo Cố Hoài Bích.
Hai người rất nhanh đã đi đến đường cái, Biên Biên ngẩng đầu, thấy miệng Cố Hoài Bích ngậm một nhành cỏ xanh, thái độ khinh khỉnh, hoàn toàn không giống một thiếu gia danh môn.
Đường xá bắt đầu lên đèn rực rỡ, bọn họ đi vào khu vực trung tâm thành phố sầm uất, đôi mắt đào hoa của Cố Hoài Bích bỗng nhiên sáng quắc lên, nhìn phía Biên Biên: "Đi đâu?"
Biên Biên nói: "Anh muốn đi đâu."
Cậu đá văng đá vụn dưới chân: "Tùy cô."
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Vậy anh muốn làm cái gì?"
Cố Hoài Bích mất kiên nhẫn nói: "Nếu tôi biết bản thân mình muốn làm cái gì, thì mang theo cô làm chi?"
Biên Biên thấp giọng hỏi: "Vậy là anh chưa từng đi xem phim hay là công viên trò chơi à?"
Cậu dùng giọng mũi không tình nguyện đáp: "Đúng."
Thế này quá đáng thương rồi.
Tuy Biên Biên ở trấn nhỏ vùng sông nước, nhưng cũng từng đến rạp chiếu phim, cha cũng đưa cô đến công viên trò chơi, còn ngồi bánh xe đu quay nữa.
"Thế anh cũng không đi bánh xe đu quay."
"Không có."
"Bánh xe đu quay thật sự rất cao rất cao, ngồi ở phía trên có thể nhìn toàn cảnh xung quanh và tất cả nhà cao tầng đều ở dưới chân chúng ta."
Biên Biên kích động, miêu tả bánh xe đu quay thần kỳ sinh động như thật cho Cố Hoài Bích.
Trong mắt Cố Hoài Bích lóe lên một tia sáng nhạt, phút chốc vụt tắt mất. Cậu im lặng một lúc, lát sau trầm giọng nói: "Ấu trĩ."
Biên Biên nhìn đồng hồ, bây giờ đi chơi bánh xe đu quay có thể ngắm cảnh đêm Giang Thành.
Biên Biên đi tới kéo tay Cố Hoài Bích: "Không cần nghĩ nữa, trước tôi đưa anh đi ăn ngon, sau đó chúng ta lại đi chơi bánh xe đu quay."
"Đừng chạm vào ông đây."
Cậu dịch tay mang bao tay ra phía sau, không cho cô chạm vào.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Biên Biên rút tay về, trong bụng nói không cho chạm thì không chạm, có ai thích chạm vào anh đâu.
Cách nhà lớn vài trăm mét là đến trung tâm thành phố, người cũng dần đông lên.
Cố Hoài Bích lấy từ trong túi ra một cái khẩu trang màu đen đeo lên, che khuất nửa khuôn mặt, tóc mái rũ xuống tự nhiên, che đi cặp mắt màu quả phỉ xinh đẹp của cậu.
"Anh sợ bị người khác nhận ra à?" Biên Biên tò mò hỏi.
"Không phải." Cố Hoài Bích xoa xoa mũi: "Quá hôi."
Biên Biên hít một hơi sâu, ở quanh đây không có mùi gì hết, có chỗ nào hôi chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!