Chương 49: Sinh viên chuyển trường

Sau khi Hứa Kỳ hỏi ý kiến cha mình và được sự đồng ý của ông, Hứa Kỳ kể hết toàn bộ chuyện về gia tộc mình cho Biên Biên nghe, dù sao thì Biên Biên có khế ước máu đối với tộc sói mà nói đây cũng coi như là người trong nhà.

"Nhiều thế kỷ qua, tộc sói và con người cùng sinh sống và tồn tại với nhau nhưng sự tồn tại của tộc sói là một bí mật đối với con người. Bởi vì thần kinh của con người rất yếu, nếu bọn họ biết có sự tồn lại của tộc sói, đảm bảo là sẽ bị hù điên mất. Con người không chấp nhận được tộc sói thì tất nhiên là không thể chấp nhận được đám người chết như Lục Diễn ha ha ha ha, tộc bọn họ còn ít thấy ánh mặt trời hơn chúng tớ nữa."

"Chết, tộc người chết?" Biên Biên nổi da gà đầy lưng: "Cậu nói anh Lục Diễn không phải người sống à?"

Hứa Kỳ ghét bỏ nói: "Sao anh ta có thể là người sống chứ, ở xa thật xa đã ngửi thấy mùi xác chết thối trong mộ, tởm muốn chết."

Mặc dù Biên Biên nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn thấy sởn tóc gáy, đặc biệt là bình thường cô hay ăn cơm và học bài cùng Lục Diễn, có đôi khi hai người còn làm thí nghiệm đến khuya.

Quá rợn người rồi!

Hứa Kỳ tiếp tục nói: "Con cháu tộc sói bọn tớ trải rộng khắp thế giới, tộc nhân* đông đảo, dù sao thì khả năng sinh sản của chúng tớ rất mạnh mẽ, tinh lực dồi dào, sinh sản không ngừng, không giống tộc người chết của Lục Diễn, người đâu nhạt nhẽo..."

*Tộc nhân: người trong tộc.

Khóe miệng Biên Biên giật giật, cô phát hiện ra tuy là Hứa Kỳ ghét Lục Diễn nhưng nói không quá ba câu là lại lôi Lục Diễn lên sân khấu.

Đây đâu phải là ghét, đây là yêu mà.

"Việc kinh doanh của tộc sói bọn tớ vô cùng đoàn kết, đoàn kết hơn con người các cậu nhiều, vả lại cũng không có nhiều mâu thuẫn với nhau cho nên nhà nhà đều tương đối giàu có. Gần núi ăn nhờ núi, các trưởng bối lớn tuổi đều đang kinh doanh khai thác kim loại hiếm, tuy nhiên mấy năm gần đây nó không còn là ngành công nghiệp mới nữa, những con người trẻ tuổi cũng bắt đầu cố gắng phát triển các công nghệ năng lượng mới.

Nói tóm lại, chúng tớ cùng nhau trông coi và giúp đỡ lẫn nhau, một nhà gặp khó khăn, nhà khác sẽ không ngồi nhìn. Giống như cha tớ, vì khăng khăng muốn cưới con người là mẹ tớ, trưởng bối trong nhà không đồng ý cho nên ông biến bà thành sói, tự mình ra làm riêng, thế nhưng các chú bác trong nhà vẫn hay ngầm giúp cha tớ."

"Thật tốt."

"Cũng không hẳn, bọn tớ hoàn toàn khác đám người chết Lục Diễn, tính cách bọn họ giả dối ích kỷ, lừa lọc đấu đá lẫn nhau, so với con người thì đáng sợ hơn nhiều. Tục ngữ nói, đoàn kết chính là sức mạnh, ở phương diện này đám người chết ấy không thể bằng tộc sói bọn tớ, công việc kinh doanh cũng không lớn như chúng tớ. Ngoại trừ trang sức và đồ cổ, nghe nói gần đây bọn họ còn định tham gia vào công nghệ sinh học, cười chết, công nghệ tiên tiến như thế, bọn họ toàn là mấy bộ xương già đã ngủ mấy trăm năm, đầu óc còn có thể dùng được à. Khụ khụ, dĩ nhiên, Lục Diễn là ngoại lệ."

"Tiểu Kỳ, tớ phát hiện hình như cậu khá là quan tâm đến anh Lục Diễn í."

Hứa Kỳ vỗ ót Biên Biên một cái trách cứ: "Tớ để ý đến anh ta nhiều là vì ghét anh ta!"

"Thật không?"

"Thật, nếu không thì tớ còn thích anh ta nhưng tớ nói cho cậu biết, người chết bọn họ không sinh con được, cho nên không có dục vọ. ng, tính tình lãnh đạm, không thích làm ai đâu!"

Biên Biên: "......"

Ai muốn biết cái này chứ.

Hứa Kỳ nói đông nói tây, kể lịch sử làm giàu của tộc bọn họ, nhân tiện diss tộc người chết của Lục Diễn, cuối cùng cũng chịu nói đến vấn đề chính.

"Ký khế ước máu, dù là cách muôn sông nghìn núi, cảm xúc của cậu đối phương đều có thể cảm nhận được." Hứa Kỳ vu. ốt ve dấu răng trên cổ tay Biên Biên: "Cho nên cậu đã là hoa có chủ, không được đồng ý lời tỏ tình của người khác bừa bãi đâu đấy, nếu không thì đối phương sẽ rất đau khổ."

Biên Biên ngoan ngoãn gật đầu, vốn dĩ cô không có tâm trạng yêu đương.

"Thế tại sao anh ấy rời bỏ tớ, còn xóa ký ức nữa?"

"Cái này..."

Hứa Kỳ bất đắc dĩ nói: "Sói rất trung thành, đến chết cũng không rời bỏ người mình yêu, trừ khi..."

"Trừ khi gì?"

"Trừ khi cậu ta đã chết."

Câu này vừa được nói ra Biên Biên như ngừng thở, sau đó bắt đầu th. ở dốc, cơn đau âm ỉ lan ra khắp người, phút chốc mắt đỏ ửng lên.

"Anh ấy đã chết..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!