Tháng bảy, Biên Biên thuận lợi nhận được thư thông báo trúng tuyển của Viện nghiên cứu y học của đại học A, còn Trần Nhân Nhân thì thi không được tốt, thi rớt đại học chính quy, phải học ở một trường nghề gần nhà.
Học sinh học ở trường trung học Gia Đức đến 99% đậu chính quy, nhưng cũng có mười mấy hai mươi người thi rớt, Trần Nhân Nhân là một trong số đó.
Do con gái thi rớt, cả ngày Vương Linh kiếm chuyện với Trần Văn Quân, nói nếu không phải một năm nay ông không quan tâm tới Trần Nhân Nhân đến nỗi cô ta cả ngày rầu rĩ không vui thì đâu có thi rớt đại học.
Nói vậy có hơi oan cho Trần Văn Quân, từ ngày Trần Nhân Nhân và Vương Linh bị tai nạn xe nhập viện tới nay, ông chăm sóc hai người hết sức có thể, đôi khi vì áp lực công việc thái độ có chút lạnh lùng không thân thiết như trước nhưng ông chưa bao giờ bạc đãi hai mẹ con bà.
Vương Linh khá nhạy cảm, cảm thấy Trần Văn Quân không còn đối xử với hai mẹ con bà như trước, không biết có phải là vì có người khác ở bên ngoài hay không.
Vậy nên không tránh được ba ngày ầm ĩ một trận lớn, hai ngày ầm ĩ một trận nhỏ, bà còn lôi kéo Trần Nhân Nhân cùng nhau khóc, Trần Văn Quân thì không nói gì.
Không bùng nổ trong im lặng thì chết trong im lặng. Cuối cùng, vào một ngày nóng bức giữa hè, Trần Văn Quân đưa một tờ giấy thỏa thuận ly hôn tới trước mặt Vương Linh.
Vương Linh hoàn toàn sững sờ.
Cho nên Biên Biên còn chưa kịp đi học đại học, Trần Văn Quân và Vương Linh đã ly hôn với vận tốc ánh sáng.
Nghỉ hè, Biên Biên về quê ở nửa tháng. Ông ngoại bà ngoại còn rất mạnh khỏe, cửa tiệm bánh ngọt vẫn buôn bán tốt, ông ngoại còn nói, muốn để cháu rể tương lai đến học kỹ năng làm bánh ngọt của mình.
Biên Biên nghe vậy cảm thấy rất quen tai nhưng cô chẳng nhớ nổi cái gì.
Sau đấy Biên Biên ở chỗ rẽ gặp cậu ngốc A Tùng, A Tùng hoạt động máy móc, ánh mắt dại ra nhưng khi nhìn thấy Biên Biên, trong ánh mắt cậu nhóc lộ ra sự vui mừng.
Biên Biên đưa bánh hoa quế nóng hổi cho A Tùng, hai người ngồi ở ngạch cửa chia đồ ăn.
"Sói đâu?" A Tùng hỏi Biên Biên: "Con sói không về đây sao?"
"Sói gì chứ?"
A Tùng ngớ người ra, ánh mắt mệt mỏi: "A Hoài đó".
"A Hoài..."
"Chị rất thích A Hoài". A Tùng chọc chọc đầu Biên Biên: "Bị ngốc rồi".
"Hả..."
A Tùng cầm bánh hoa quế đi xa Biên Biên vẫn còn lẩm bẩm hai chữ này, không biết vì sao mà trái tim đau nhói khó hiểu.
Cô rất thích A Hoài.
Đầu tháng chín, Biên Biên phía Bắc đi tới đại học A ở Bắc thành, đại học A nằm ở ngoại ô nhưng cũng may có tàu điện ngầm, cho nên cũng có phương tiện đi vào trong thành phố.
Khóa huấn luyện quân sự vừa kết thúc, Biên Biên đã nổi tiếng trên diễn đàn trường đại học A và nhóm bạn bè trên WeChat.
Nguyên nhân là vì cô là người cầm cờ trong ở buổi kết thúc khóa học, bức ảnh chụp hàng ngũ cầm cờ có cô, trong ảnh cô mặc áo huấn luyện rộng thùng thình, đội mũ lưỡi trai, nửa khuôn mặt bị che khuất, không biết là đang quay đầu cười với ai.
Trần Biên Biên mười tám tuổi, xinh đẹp đến khiến người ta vừa gặp đã yêu, đặc biệt là vẻ mặt tươi cười xinh đẹp, nháy mắt đánh trúng không ít trái tim đàn ông.
Đừng nói là đàn ông, đến các cô gái nhìn thấy tấm ảnh đó còn không nhịn được nhìn thêm vài lần, sau đó cất vào tim.
Biên Biên thật sự rất xinh, dường như đôi mắt lúc nào cũng sáng bừng khiến cho trái tim người ta đập thình thịch.
Bức ảnh mỉm cười này nhanh chóng lan truyền trên internet, được gọi là người cầm cờ đẹp nhất khóa huấn luyện quân sự năm nay.
Biên Biên cái gì cũng chưa làm, đã trở thành hoa khôi giảng đường trường đại học A và là người nổi tiếng trên internet.
Biên Biên không thích bị chú ý như vậy, nên ngày thường ở trường học cô đều cố không để người ta chú ý đến mình, trong khi các cô gái đi học trang điểm lộng lẫy thì Biên Biên sẽ đội mũ lưỡi trai hoặc là đeo khẩu trang, che kín mặt mình lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!