"Cậu hiển nhiên là thần minh, là vua của trời xanh, bùn đất, rừng rậm và vạn vật".
Nghiêm Gia Thụ dùng biểu cảm vô cùng thiêng liêng nói ra câu này, ông quay đầu lại nhìn Biên Biên và Cố Thiên Giác.
Ông nhìn hai cô bằng ánh mắt thương hại, giống như đang nhìn người bị thiểu năng trí tuệ.
Nghiêm Gia Thụ: "......"
Người trung niên như ông, sâu sắc nhận ra được cái gì gọi là không thể cùng côn trùng mùa hè bàn luận về băng tuyết.
Ông quay đầu lại nói với anh đẹp trai tóc vàng: "Lawrence, xóa ký ức của các cô ấy rồi đưa vương đi".
"Không thành vấn đề". Con sói trắng biến trở về thành anh đẹp trai tóc vàng, mỉm cười đi tới gần Biên Biên và Cố Thiên Giác.
Cố Thiên Giác vội che mắt lại: "Mẹ nó! Anh mặc quần áo vào trước đã! Giở trò lưu manh ở ngoài đường hả".
Lawrence nhún nhún vai, hình như cũng không quan tâm việc mình đang trần như nhộng, Nghiêm Gia Thụ gọi người mang quần áo khác đến cho cậu ta mặc vào.
"Chú ý một chút, cậu là một quý ông".
"Được rồi". Cuối cùng Lawrence cũng mặc quần áo vào, cài cúc áo lại che mất cơ bụng tám múi.
Nhưng mà cậu ta còn chưa bước đến gần, con sói ở phía sau đã gầm gừ như đang cảnh cáo cậu ta.
Lawrence nghe thấy tiếng con sói gầm gừ, lập tức dừng bước, lập tức cung kính nói: "Ngài cần được chữa trị ngay".
Con sói dùng hết sức lực cuối cùng ngậm Biên Biên ném lên trên lưng, cùng lúc ấy lại cắn cổ áo Cố Thiên Giác, khó khăn ngậm Cố Thiên Giác đứng lên muốn rời đi.
Biên Biên nắm chặt lông trên lưng cậu nhưng lại nắm ra một tay toàn máu. Mỗi bước đi của Cố Hoài Bích đều hết sức gian nan, máu tươi nhỏ giọt vào trong nước mưa, nhuộm nước mưa thành màu đỏ.
Những người đàn ông ở phía sau nài nỉ nói ――
"Ngài cầu được chữa trị ngay!"
"Chúng tôi đã tìm ngài mười mấy năm".
"Ngài mau trở về cùng chúng tôi đi"........
Cố Hoài Bích không buồn quay đầu lại, mỗi một bước chân nghiêng ngã gian nan bước về phía rừng.
Đến bước đường cùng Biên Biên đấu tranh lần cuối, cô không đành lòng nhìn thấy cậu chảy máu không ngừng như thế, cô nắm chặt lông cổ cậu, nước mắt rơi lộp độp, đau lòng nói: "A Hoài, đừng đi nữa, chúng ta không đi nữa".
Con sói không dừng lại, nó sẽ không dừng lại, không ai có thể buộc cậu làm chuyện cậu không muốn làm, cũng không ai có thể ép cậu rời khỏi người cậu yêu nhất.
Trừ khi Tử Thần đến.
Còn đi chưa được năm mươi mét, cậu giống như ngọn núi bị sụp đổ, ngã ầm xuống.
Biên Biên không bị ngã, nhưng còn Cố Thiên Giác thì bị ngã úp mặt vào vũng nước.
Lawrence vội vã chạy tới, không đợi mọi người phản ứng, lập tức tiêm chất lỏng màu vàng vào người con sói.
Hô hấp của con sói trở nên dồn dập hơn, mở to mắt, phẫn nộ nhìn Lawrence.
"Xin bớt giận."
Lawrence tiêm chất lỏng vào trong cơ thể con sói, không quá hai phút cơ thể sói bắt đầu biến hóa, từ từ thu nhỏ lại biến trở về hình người, biến trở về một cậu trai anh tuấn.
Trên người Cố Hoài Bích vết thương chồng chất, mặc dù máu đã ngừng chảy nhưng cậu lại rơi vào trạng thái mê man.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!