Chiều hôm đó, mưa to tầm tã như trút nước không báo trước, phá tan cái nóng bức của mùa hè.
Nước mưa rửa sạch đường phố, dường như muốn rửa sạch những thứ dơ bẩn nhất của thế giới này.
Tiết Thanh đã có được một chiếc laptop riêng của mình, hiện tại cậu ta đã có thể ở nhà lên mạng tìm tài liệu.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, cậu ta đăng nhập vào diễn đàn của trường, mở bài đăng xếp đứng đầu với một triệu lượt xem ra nhưng có thông báo lỗi, bài đăng đã bị xóa mất.
Khóe mắt Tiết Thanh run rẩy, con người đen nhánh lạnh lẽo đi.
Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là người của tập đoàn Cố thị giở trò quỷ.
Đỗ Uyển Nhu ở bên ngoài đi xã giao với các trang web lớn để xóa hết thông tin bất lợi cho Cố Hoài Bích, ngầm mời đội hacker chuyên nghiệp nhất dắt mũi dư luận đổi chiều gió.
Bài đăng về sói của cậu ta bị xóa đi là chuyện sớm muộn thôi.
Tiết Thanh đóng máy tính lại, buông thõng người dựa trên ghế ở bàn máy tính, ngơ ngác bàng hoàng.
Tất cả cố gắng đều đổ sông đổ bể, kiến càng lay cổ thụ*, buồn cười không biết lượng sức.
*Kiến càng lay cổ thụ: ví với làm việc không lượng sức mình.
Trên đời này, ai có tiền thì có tiếng nói, cậu ta là một tên chẳng có tiền hay tiếng, liệu có mấy người nghiêm túc tin lời cậu ta nói.
Cậu ta muốn dựa vào sức mình lật đổ Cố Hoài Bích gần như vô vọng.
Lúc này, bỗng nhiên cửa phòng bị mở ra, cậu út của cậu ta cả người ướt dầm dề về đến nhà, hốt ha hốt hoảng như bị chó đuổi, đóng sầm cửa phòng lại còn khóa cửa nữa.
Tiết Thanh quay đầu lại nhìn cậu út mình: "Cậu út, cậu làm sao vậy?"
Cậu út cầm ly nước trên bàn trà tu một hơi nước lạnh để cho mình bình tĩnh lại rồi mới nói với Tiết Thanh: "Cậu tìm được rồi! Cậu tìm được chứng cứ rồi!"
Tiết Thanh nhíu mày: "Chứng cứ gì ạ?"
Cậu út lấy một cái USB trong túi ra mờ ám đưa tới trước mặt Tiết Thanh: "Ở trong hết".
Tiết Thanh tò mò cắm USB vào laptop, USB có một đoạn video mười giây, hình ảnh màu xanh thẫm được quay vào ban đêm, có thể nhìn thấy rõ ràng quá trình quần áo cậu thiếu niên ấy rách toạc sau đó biến từ người thành thú, cuối cùng cậu ở hình dạng thú chưa đến một giây, hình ảnh con sói đã biến mất.
Nếu tung đoạn video này ra cũng đã đủ để thách thức trong thời gian nhạy cảm này.
"Video lần trước không hiểu tại sao bị virus, video lần này là cậu nhờ bạn học hồi trước chuyên về máy tính giúp cậu diệt virus, diệt tận mấy ngày vất vả lắm mới diệt xong".
Ánh mắt Tiết Thanh bừng sáng, phấn khởi nhìn cậu út: "Đây là chứng cứ, đây là chứng cứ lật tẩy Cố Hoài Bích! Cậu út, cậu ta tiêu đời rồi, cuối cùng cậu ta cũng tiêu đời rồi!"
"Lật đổ Cố Hoài Bích?". Cậu út nhìn Tiết Thanh, cười nói: "Cậu với cậu ta không thù không oán tại sao phải lật tẩy cậu ta".
"Vậy cậu..."
Cậu út hiểm ác nhìn Tiết Thanh cười phấn kích: "Cậu định bán video này cho chủ tịch của tập đoàn Cố thị, bà ta tùy tiện đưa ra một cái giá cũng đủ cho cậu ăn cả đời, cậu còn cần đi nhà ma làm NPC để bị đánh chi chứ".
Tiết Thanh nóng nảy: "Cậu út, cậu không thể làm như vậy, Cố Hoài Bích vốn không phải người, cậu ta là quái vật, chúng ta phải báo cảnh sát!"
Cậu út giật lại USB trong tay Tiết Thanh: "Tưởng cái gì! Ai không biết Đỗ Uyển Nhu của tập đoàn Cố thị bao che con, nếu cậu mà làm gì con trai cục cưng của bà ta thì sau này cậu không thể sống ở Giang Thành được nữa đâu!"
Tiết Thanh nắm chặt tay thành nắm đấm........
Đêm đó, cậu út uống chút rượu vào là bắt đầu mơ mộng mình sẽ đổi đời sau một đêm.
Mưa tạnh, Tiết Thanh lặng lẽ không một tiếng động đi đến chỗ cậu út, lấy USB từ trong túi áo cậu út ra, đội mưa to ra ngoài không thèm mang theo dù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!