Tiết Thanh thấy Cố Hoài Bích không có ý tốt, lập tức lấy điện thoại ra quay video thẳng mặt Cố Hoài Bích.
Cậu ta cười lạnh: "Tới đây biến thành sói đi, để cho tất cả mọi người nhìn xem cậu là cái thứ gì!"
Cố Hoài Bích đen mặt bước lên phía trước, một đấm đánh bay Tiết Thanh ra ngoài, điện thoại cũng rơi trên đất, vỡ nát màn hình.
"Con mẹ cậu, biến đi!"
Đối phó với con gà yếu như Tiết Thanh, cậu cần gì phải biến hình.
Cố Hoài Bích đi lên trước tay đấm chân đá Tiết Thanh, còn Tiết Thanh thì không hề đánh trả mà chỉ có thể cuộn người lại dùng tay che lấy đầu.
Biên Biên chạy tới ôm Cố Hoài Bích từ phía sau, kéo cậu đi: "Dừng lại! Đánh nữa là chết người đó!"
Cố Hoài Bích vô cùng tức giận, định đánh Tiết Thanh đến gần chết mới thôi, Biên Biên không cản nổi cậu.
Cô vén tay áo lộ ra hai dấu răng: "Anh hứa rằng tất cả đều nghe theo em. Cố Hoài Bích, anh muốn thất hứa à!"
Cố Hoài Bích nhìn dấu răng khế ước máu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, ngực cậu hơi phập phồng, quay đầu lại nhìn Tiết Thanh ――
"Cút."
Tiết Thanh ôm bụng, chật vật đứng lên, Biên Biên nói với cậu ta: "Còn không mau đi, cậu muốn bị đánh chết hả!"
Tiết Thanh không cam lòng mà nhặt điện thoại của mình lên, chật vật chạy đi.
Biên Biên quay đầu lại nhìn Cố Hoài Bích, khó hiểu hỏi: "Anh theo dõi em?"
Cố Hoài Bích trừng mắt: "Ông đây không có rảnh rỗi như vậy."
"Vậy sao anh tới đúng lúc thế?"
Cố Hoài Bích tức giận chỉ vào dấu răng trên tay cô: "Trên người của em có khế ước máu của anh, chỉ cần em có cảm giác bất an là anh có thể cảm nhận được ngay cho nên em đừng nghĩ có thể giấu anh cái gì."
Nhưng cậu còn chưa dứt lời, Biên Biên đã nhón chân lên hôn lên cằm cậu, Cố Hoài Bích mở to hai mắt, lời còn chưa thốt ra bị nghẹn lại trong cổ họng.
Đôi môi cô mềm mại, để lại trên cằm cậu một vết nho nhỏ.
Cố Hoài Bích hít sâu, trên người Biên Biên có mùi hương ngọt ngào nhàn nhạt hòa chung với mùi hoa dành dành, khiến cho máu nóng của cậu trào lên.
"Sau này nếu mà anh nghe lời em như vậy, em sẽ thưởng cho anh."
Con ngươi màu quả phỉ của Cố Hoài Bích bỗng nhiên trở nên vô cùng cháy bỏng, cậu ấn giữ cô vào thân cây, nâng mặt cô lên cúi đầu hôn xuống.
Lần nào cậu hôn cũng rất mạnh mẽ, hoàn toàn không giống với các cậu trai nhẹ nhàng hôn phớt qua rồi ngưng mà như thú hoang cắn xé.
Biên Biên thở gấp, khẽ cằn nhằn: "Anh có thể nhẹ nhàng một chút không?"
Cậu gật đầu, đúng là động tác dịu dàng đi rất nhiều, vì thế Biên Biên thử cùng cậu hôn chậm.
Cố Hoài Bích cảm giác trái tim mình như đặt trong nồi và được nấu thành đường đỏ, từ từ tan ra biến thành nước đường đặc sệt.
"Có phải sau này... đều sẽ có thưởng đúng không?" Cậu rũ mắt, dịu dàng nhìn cô gái trong lòng ngực: "Về sau nếu anh nghe lời em thì sẽ có thưởng giống thế này à?"
Khóe miệng Biên Biên cong lên: "Tất nhiên."
"Được thôi, sau này anh sẽ nghe lời em."
Trong bụng Biên Biên nói khế ước máu cái gì, hứa hẹn cái gì... Tóm lại còn không bằng một miếng thịt, không thì làm sao gọi là tên khốn* chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!