Chiều hôm đó Biên Biên nhận được tin nhắn của Tiết Thanh, nói tan học cùng đi thư viện làm bài tập. Biên Biên im lặng vài phút, sau đó từ chối cậu ta nói là mình có hẹn đi dạo hiệu sách với Cố Thiên Giác.
Đa phần Biên Biên sẽ tin vào sự phán đoán của Cố Hoài Bích.
Nếu Cố Hoài Bích nhận thấy được thái độ thù ghét mình của Tiết Thanh thì chắc chắn cậu ta có ý với Biên Biên.
Tuy nghĩ vậy có hơi ảo tưởng, Tiết Thanh cũng chưa bày tỏ với Biên Biên, nhưng Biên Biên cảm thấy nên giữ khoảng cách với cậu thì hơn.
Tiết Thanh rất nhạy, nhận ra thái độ của Biên Biên đối với cậu có thay đổi.
Cậu ta đứng một mình dưới bóng cây ở sân thể dục, nheo mắt nhìn Cố Hoài Bích đang chơi bóng cùng với các nam sinh lớp 1.
Thiếu niên phóng khoáng phóng túng, lúc cười rộ lên đôi mắt như phát sáng, tất cả ánh mắt của nữ sinh ở sân thể dục đều tập trung lên người cậu.
Nhìn bên ngoài thì Cố Hoài Bích không khác người bình thường là bao.
Có điều Tiết Thanh không tin, cậu không tin Cố Hoài Bích là người bình thường.
Suốt một thời gian dài cậu ta luôn gặp phải một cơn ác mộng đáng sợ, cậu ta mơ thấy một con thú hoang rất to, mở to cái mồm đầy máu nhìn cậu ta.
Năm ngoài ở trấn nhỏ vùng sông nước có xảy ra một chuyện rợn người là thú tấn công người, lúc đó Cố Hoài Bích cũng có ở đấy, sự trùng hợp này khiến cho Tiết Thanh nghi hoặc không thôi.
Chắc là Cố Hoài Bích đã che giấu cái bí mật đấy rồi.
Cố Hoài Bích cảm nhận được ánh mắt không có ý tốt của Tiết Thanh, cậu quay đầu lại, khiêu khích cậu ta.
Chợt Tiết Thanh cười lạnh, làm cho lòng người lạnh lẽo.
Thời gian này, Tiết Thanh đã tìm được những nam sinh hồi năm lớp mười bị Cố Hoài Bích "Trả thù", cậu ta dò la tất cả tin tức về Cố Hoài Bích.
Đa số là những nam sinh đó do sợ nên không dám nói thật, nhưng cũng có vài người lén nói cho Tiết Thanh biết, nói Cố Hoài Bích không phải người bình thường, là người biến dị gen... À không, không phải người mà là thú.
Có người tận mắt nhìn thấy tay Cố Hoài Bích biến thành móng vuốt sắc bén và mọc ra lông dài.
Nhưng hầu hết mọi người, bao gồm bác sĩ tâm lý thậm chí là giáo viên và phụ huynh đều nói chỉ là ảo giác của bọ họ.
Dần dà, chính bọn họ cũng không phân biệt được là chuyện này có thật hay không.
Trùng hợp, cậu út của Tiết Thanh làm việc ở nhà ma trong công viên trò chơi, chiều hôm đó cậu út ăn cơm với cậu ta, nói là lúc y làm việc ở nhà ma xảy ra một chuyện rất kỳ lạ.
"Lúc ấy thật sự cho là hoa mắt, tự nhiên có một con sói phá cửa xông vào, chạy đến chỗ cô gái kia, lúc ấy làm cậu sợ quá trời!"
Cậu út kể chuyện này ra mà lòng vẫn còn sợ: "Hàm răng vừa to vừa sắc... cắn một phát là cắn nát đầu luôn!"
"Nhưng khi cậu đeo mắt kính lên thì con sói lại biến thành người, là một cậu thanh niên đẹp trai, rất biết bảo vệ bạn gái mình."
Cậu út uống một hớp rượu, tiếp tục nói: "Sau đấy cậu kể lại chuyện này cho đồng nghiệp nghe, không ai tin cậu hết, đều nói là cậu thấy quỷ, chậc... quá lạ lùng."
Tiết Thanh nhìn chằm chằm cậu út mình: "Cậu thật sự nhìn thấy sói ạ?"
"Thật đến không thể thật hơn! Con sói đó to bằng hai con, không, ba con chó! Ba con Alaska cộng lại cũng chưa to bằng đâu!"
Đột nhiên đầu Tiết Thanh rất đau, cậu ta ôm lấy đầu, hai mắt nhắm chặt.
Cậu út hoảng sợ, quan tâm hỏi: "Cháu làm sao vậy?"
Bất chợt trong đầu Tiết Thanh hiện lên một ít ký ức nhỏ lẻ.
Trong hẻm nhỏ vắng vẻ, mưa to ầm ầm trên mái hiên, thiếu niên biến thành sói bổ nhào về phía cậu ta, hàm răng bén nhọn như chỉ cần dùng sức một chút là có thể cắn đứt cổ cậu ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!