Ngày hè khô nóng, hòn non bộ ở Vương Phủ Hoa Viên đã trở thành một khu nghỉ mát mùa hè tự nhiên nên Cố Thiên Giác hay rủ Biên Biên đến vườn chơi.
Hai người cùng nhau ngủ trưa ở bóng râm sau lưng hòn non bộ, nhưng mỗi lần Cố Thiên Giác tỉnh dậy đều không nhìn thấy Biên Biên đâu, tìm khắp vườn cũng không thấy, Cố Thiên Giác cảm thấy rất khó hiểu.
Mỗi lần như thế là do Biên Biên bị người nào đó cướp đi. Sau khi đóng cửa sổ lại, Cố Hoài Bích đặt cô lên chiếc giường mềm mại kingsize, sau đó cũng lên giường, biến thành hình dạng sói ôm cô vào người ngủ trưa.
Biên Biên ngại nóng vì lông cậu quá nhiều. Vì thế Cố Hoài Bích bật điều hòa nhiệt độ thấp nhất, lạnh đến cô run bần bật, sau đấy mới yên tâm ôm cô.
Cậu không biết mệt, ở hình dạng thú thể lực cậu hơn bình thường gấp trăm lần.
Biên Biên gối đầu lên cái bụng trắng mềm của cậu, trong tay cầm một quyển sách giáo khoa, chăm chú đọc.
"A Hoài, giảng giúp em đề này với." Cô chọc khuỷu tay vào con sói đang mơ màng sắp ngủ.
Con sói lười nhác mở mắt ra, đầu lưỡi cuốn lên đánh cái ngáp thật dài.
Biên Biên không nói gì mà nhìn cậu, mỗi lần cậu trộm cô từ chỗ Cố Thiên Giác đều nói là muốn phụ đạo cho cô, kết quả là không phải cậu ngủ thì chính là ép cô ngủ cùng cậu.
"Anh giúp em nhìn xem đề này giải như thế nào."
Con sói phát ra những tiếng hừ hừ, lúc cậu ở trong hình thú sẽ không nói được tiếng người.
"Anh nói muốn phụ đạo cho em mà."
"Anh mau biến trở lại." Biên Biên đẩy cậu.
Con sói liế. m mặt cô, bảo cô im lặng, sau lại gác cằm lên chân trước tiếp tục ngủ.
Biên Biên giật mạnh lông trên bụng cậu, cậu đau đến giật mình một cái, đột nhiên đứng dậy nhe răng với cô.
Biên Biên không sợ cậu, cô mở sách ra chỉ vào đề toán được tô đỏ: "Phụ đạo cho em."
Con sói gầm gừ vài giây, tỏ vẻ bực dọc.
Chưa có ai dám nhổ lông trên người cậu đâu đấy, cậu chẳng che giấu cô chỗ mềm yếu nhất thế mà cô lại phụ lòng tin của cậu.
Cố Hoài Bích như bị tổn thương, cậu nhảy xuống giường tiếp tục ngủ trên thảm.
Biên Biên thấy cậu như vậy, đúng là lười không chịu nổi mà.
Cô duỗi chân kéo kéo lông trên bụng cậu.
"Vừa không chịu phụ đạo cho em vừa không chơi cùng em mà chỉ biết có ngủ, vậy anh đưa em đến đây làm gì?"
Sói quay đầu lại cắn lên chân cô.
"Này!"
Biên Biên vội rút chân về, đứng dậy đi đến trước mặt con sói xấu tính ngồi xuống nhéo cái lỗ tai xù lông của cậu, thúc giục: "Mau biến lại đi."
"Đừng ngủ nữa."
Cuối cùng sói bị cô làm cho mất kiên nhẫn, nhảy dựng lên đẩy ngã cô nằm trên đất, gầm nhẹ một tiếng.
Biên Biên có thể cảm nhận được đệm thịt của Cố Hoài Bích đang ấn xuống ngực cô, cậu chẳng kiêng dè gì hết làm cô có chút đau.
"Anh mau tránh ra." Cô đỏ mặt nói.
Cố Hoài Bích giống như hoàn toàn không cảm thấy có gì không ổn, đệm thịt đè lên ngực cô, nhe răng uy hiếp nếu cô còn không im lặng cậu sẽ không nể mặt nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!