Biên Biên đứng trước cửa Hoàng Đỉnh ngập ngừng rất lâu vẫn không dám bước vào.
Câu lạc bộ giải trí này quá lớn, ở cửa được trang trí xanh vàng rực rỡ vô cùng nổi bật, nhìn qua còn tưởng là đi tới Đông Hải long cung.
Ở trước cửa có rất nhiều nhân viên trẻ tuổi mặc đồ vest đi giày da đứng đấy tiếp đón một vị khách trên xe xuống dẫn vào bên trong.
Chỗ sang trọng thế này Biên Biên không dám vào trong, nhưng cô lại lo lắng cho Cố Hoài Bích.
Đúng lúc này Trần Chu đi ra ngoài nghe điện thoại, hình như là gọi thêm bạn bè đến đây.
Cậu ta cúp điện thoại định quay người đi thì nhìn thấy Biên Biên đang đứng ở cạnh tượng sư tử vàng khổng lồ.
Biên Biên mặc một chiếc váy kẻ sọc màu sáng trông rất thoải mái, tay cô nắm chặt dây đeo balo, làn da cô trắng đến mức như có thể véo ra nước.
Khuôn mặt Biên Biên không quá sắc sảo nhưng lại rất quyến rũ, không thể không bị cô thu hút, càng nhìn càng bị hấp dẫn. Thấy cô nhìn mình, trái tim của Trần Chu như bị tan chảy bởi cái nóng của mùa hè.
"Sao cậu lại ở đây?" Trần Chu bước qua chỗ cô, quan tâm hỏi: "Đi ngang qua hay là..."
"Tớ tìm Cố Hoài Bích." Biên Biên hỏi cậu: "Cố Hoài Bích có ở bên trong không?"
"Có." Trần Chu niềm nở nói: "Tớ đưa cậu vào chơi cùng mọi người, anh Hoài mà biết cậu đến chắc là vui lắm, mấy ngày nay cậu ấy bị thất tình, tâm trạng tệ hết chỗ nói, sắc mặt lúc nào cũng âm u."
Biên Biên khẽ "Ừm" một tiếng, có lẽ Trần Chu cũng không biết chuyện của cô và Cố Hoài Bích.
"Anh ấy nói mình thất tình?"
Trần Chu dẫn Biên Biên đến thang máy, ga lăng giữ thang máy cho cô: "Không có, anh Hoài chưa bao giờ kể với tụi tớ về chuyện của cậu ấy, do tụi tớ đoán mò mà thôi. Lần trước cậu ấy đi mua quà tặng cô nào đấy, chọn tới chọn lui thế mà đi mua dây buộc tóc giá hai tệ, chúng tớ nói này không được, nhưng cậu cũng biết tính tình anh Hoài đó, cậu ấy thấy tốt thì ai cũng không thể nói không tốt, trình độ cố chấp quả thật làm người ta giận sôi gan mà, cho nên hơn phân nửa là thất tình, làm gì có cô gái nào chịu nhận món quà bèo vậy đâu."
Trần Chu vừa dứt lời thì nhìn thấy dây buộc tóc màu hồng nhạt trên đầu Biên Biên.
Trần Chu lập tức ngậm miệng, trong lòng lặng lẽ tát mình một cái.
Quan hệ của hai người này, đúng là không phải kiểu bạn bè bình thường.
Hàng lang ở Hoàng Đỉnh ngoằn ngoèo phức tạp, phòng vip ở cuối hành lang, Trần Chu suy nghĩ một chút, nghĩ hay là nói chuyện kia với Biên Biên thì hơn nên quay sang Biên Biên nói: "Đúng rồi, có chuyện định nói với cậu."
"Chuyện gì thế?"
"Hôm tụi tớ đánh nhau ấy, nửa đường anh Hoài nhảy khỏi xe cảnh sát, bị cảnh sát đuổi theo qua mấy con phố luôn."
Biên Biên ngạc nhiên nhìn Trần Chu, Trần Chu trầm giọng giải thích: "Là vì tới xem cậu thi đấu đó."
Tay Biên Biên siết chặt quai đeo balo, còn Trần Chu thì đẩy cửa phòng ra.
Trong phòng có năm sáu nam sinh, họ là bạn cùng lớp hay đi chơi cùng Phan Dương và Trần Chu, còn có ba bốn nữ sinh nữa, Biên Biên biết các cô, bọn họ là mấy cô tiểu thư ở lớp 12 rất được ưa thích, thường hay đi chơi với các nam sinh.
Trên mặt Phan Dương bị thương nên dán đầy băng gạc, thế mà còn cầm micro hát hò bằng cái giọng vịt đực. Những người còn lại thì ngồi xung quanh bàn chơi xúc xắc.
Biên Biên vừa dời tầm mắt, ánh mắt cô nhanh chóng dừng lại ở người ngồi trên sô pha.
Cố Hoài Bích ngồi trên sô pha, cặp chân dài tách ra ra tự nhiên, cậu mặc áo sơ mi màu đen để mở hai cúc áo lộ ra xương quai xanh thon dài xinh đẹp, đèn trần trong phòng chiếu lên khuôn mặt đẹp trai của cậu, tôn lên đường nét sắc sảo của khuôn mặt, làn da thì trắng càng thêm trắng.
Cậu lười nhác dựa vào sô pha, hai mắt khép hờ, hình như đang nghỉ ngơi, hai má có hơi hồng hồng.
Trước mặt cậu có không ít chai rượu rỗng, hẳn là uống rất nhiều.
Biên Biên không biết là Cố Hoài Bích biết uống rượu, nhưng nghĩ lại thì chuyện cô không biết về cậu thật ra có rất nhiều.
Sau khi Biên Biên vào phòng, các cô gái ở đó nhìn chằm chằm cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!