Chương 39: Nỗi niềm tâm sự thời niên thiếu

Có đôi khi Biên Biên cảm thấy Cố Hoài Bích thật sự là một con chó lớn, đặc biệt là sau khi hai người xác lập quan hệ, cậu thường xuyên nhảy ra từ mấy chỗ kỳ cục, đẩy ngã Biên Biên xuống đất, nếu ở bên cạnh không có ai, có lẽ cậu còn liếm cô.

Cho dù là Biên Biên giữ đầu cậu bằng hai tay, nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại là không được liếm, không thể liếm, nếu dám làm mặt cô dính đầy nước miếng thì chờ bị đánh đi!

Trên thực tế, Biên Biên giơ tay giơ chân đánh đấm Cố Hoài Bích như gãi ngứa cho cậu, căn bản không ngăn được ý muốn điên cuồng liếm cô của Cố Hoài Bích.

Hơn nữa cô còn không trốn được cậu, mặc dù là ở trong trường học nhìn thấy cậu cô đi đường vòng thì Cố Hoài Bích cũng có thể ngửi được từ không khí mùi hương nhàn nhạt quen thuộc, biết ngay cô đang ở gần.

Biên Biên không có cảm giác mình có bạn trai, mà là cảm giác mình nuôi thêm một con chó trong hình dạng con người.

Sau đó Biên Biên phát hiện ra, nếu cô xịt nước hoa lên người có thể đánh lừa khứu giác của Cố Hoài Bích, có lần cô xịt rất nhiều nước hoa sau đấy trốn trên sân thượng trường học, Cố Hoài Bích định lên sân thượng tìm cô, lúc đi ngang qua hàng lang lớp học cậu hít vài hơi nhưng không ngửi được mùi của cô nên lập tức rời đi.

Kể từ đó, nước hoa là vật bất ly thân của Biên Biên, cô thường hay xịt lên người mình một chút. Cô cũng cần phải có không gian riêng chứ, không thể để Cố Hoài Bích ngửi vài cái là biết cô ở đâu, đang ở cạnh ai, đang làm cái gì, không có chút riêng tư gì.

Có điều cách này chẳng dùng được bao lâu, cái mũi của Cố Hoài Bích đã "Tiến hóa" ra hệ thống miễn dịch với nước hoa, nước hoa của Biên Biên đối với cậu không có tác dụng nữa.

Còn Cố Hoài Bích phát hiện Biên Biên thông minh lên chút, thế là cậu giận dỗi, cảm thấy Biên Biên đang đùa giỡn mình, tự nhiên cậu giống như bị cô diễn xiếc vậy.

Cậu giận dỗi hết ba ngày, buổi chiều ngày thứ ba, không có ai trong phòng học vậy là Biên Biên bị Cố Hoài Bích mạnh mẽ áp sát chân tường gặm đến không thở nổi........

Trút giận trong chốc lát, trả giá đến mai sau*.

*Câu gốc là yu,。(theo mình hiểu nôm na là vậy).

Suốt một tháng trời Biên Biên không nói chuyện với Cố Hoài Bích một câu.

Chiều hôm đó, bọn Phan Dương và Trần Chu đi ngang qua một cửa hàng bán quà lưu niệm và trang sức cho nữ, thấy Cố Hoài Bích mặc áo thun ba lỗ màu đen mặt không cảm xúc đang đứng trước kệ gấu bông hello kitty đáng yêu chăm chú lựa gấu bông.

Phan Dương và Trần Chu cùng dụi mắt, cho rằng mình gặp ảo giác.

Anh Hoài của bọn họ kiêu ngạo lạnh lùng ít khi nói cười, người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn thế này vậy mà có cái sở thích bí mật này à!

Đám nam sinh im lặng đi vào tiệm, trốn ở sau cột nhà quan sát cậu.

Cậu đứng mãi ở kệ hàng, khi thì cầm lấy gấu bông lên xem, khi thì lật tới lật lui xem notebook hình trái tim đáng yêu, hình như đang phân vân không biết nên mua món nào.

Đôi mắt của Phan Dương quá độc, cậu ta nói khẽ với Trần Chu: "Anh Hoài đang mua quà cho em gái đấy."

"WTF! Có bạn gái?"

"Hơn năm mươi phần trăm là có."

"Má ơi, này chuyện bắt đầu từ khi nào thế, ngày nào chúng ta cũng ở cạnh cậu ấy mà sao không biết gì hết."

"Với bản lĩnh của anh Hoài, cậu muốn biết cậu ấy yêu ngầm, trừ khi đến Thiếu Lâm Tự tu luyện thêm mười mấy năm."

Đương nhiên là Cố Hoài Bích biết có mấy cái đuôi ở sau lưng mình, nhưng cậu cũng không quan tâm lắm, toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt vào đống trang sức nhiều màu sáng rực rỡ sáng chói.

Cậu chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một dây buộc tóc màu hồng nhạt.

Cậu kéo ống tay áo lên, cúi đầu nhìn dây buộc tóc màu đen trên cổ tay mình, là dây mà Biên Biên làm rơi cậu nhặt lên đeo, cậu đeo nó gần nửa năm rồi, bây giờ tặng cô một cái mới màu hồng nhạt cho "Có qua có lại".

Cố Hoài Bích cảm thấy rất hài lòng, vậy là cầm dây buộc tóc màu hồng nhạt đi tính tiền. Lúc này, cuối cùng bọn Phan Dương không nhìn nổi nữa đi tới nói với Cố Hoài Bích: "Anh Hoài, không được đâu, cậu chọn quà cho con gái chọn tới chọn lui chỉ chọn được cái dây buộc tóc á?"

"Cái này chỉ có hai tệ, cậu có muốn trở nên keo kiệt không đó."

"Tháng trước, Trần Chu tặng cho bạn gái cậu ta vòng cổ thạch anh cũng không tệ lắm, đưa cậu đến chỗ đó xem thử nhá?"

......

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!