Ra khỏi khu bơi lội, Biên Biên cắm đầu đi thẳng về phía trước.
Cố Hoài Bích đút tay vào túi quần, thong thả theo phía sau Biên Biên, dù cô có làm gì thì cũng không thể lơ cậu đi được.
Cô liế. m vết rách trên môi, quay đầu lại tức giận liếc cậu.
Cố Hoài Bích đi đến bên cạnh kéo tay Biên Biên, cúi người nhìn đôi môi đỏ ửng của cô.
Đôi môi mềm mại bị cậu cắn đến rách da, nhìn có chút thảm.
Cố Hoài Bích có hơi áy náy, duỗi tay vu. ốt ve khóe môi cô, dịu dàng hỏi: "Đau không?"
"Bị chó cắn, sao mà không đau chứ!"
Biên Biên kéo tay cậu ra, xoay người rời đi.
"Không phải chó." Cố Hoài Bích không ngại phiền giúp cô sửa lại: "Là sói."
"Anh chính là chó!"
Cố Hoài Bích mấp máy môi, thật ra chỉ cần cô thích thì cái gì cũng tốt.
"Đừng giận." Cố Hoài Bích đuổi theo cô: "Để tôi liế. m cho, li. ếm rồi miệng vết thương sẽ lành lại rất nhanh thôi."
Biên Biên vội vàng che kín miệng lại: "Anh đừng mơ!"
Cố Hoài Bích chiếm được lợi nên lúc này có kiên nhẫn lạ thường, cậu đi tới nắm tay Biên Biên, dù thế nào cũng phải đan chặt mười ngón tay của cậu và cô lại với nhau, Biên Biên hất mãi cũng không hất ra được, đành mặc kệ cậu nắm.
"Đừng nóng."
Cố Hoài Bích cúi đầu dỗ: "Ai bảo cô cho ông đây ăn mấy thứ kỳ cục, bây giờ là hòa nhau được chưa?"
Biên Biên tức giận hỏi: "Vậy có phải là tôi cho anh ăn cái gì thì anh sẽ ăn cái đó hay không?"
"Đúng vậy."
Cậu nhìn ánh mắt gian xảo của Biên Biên, trong lòng thầm kêu không ổn.
Quả nhiên, hai mươi phút sau, Biên Biên dẫn cậu đến trước quầy đậu phụ thối ở sau trường học.
Cố Hoài Bích bịt mũi lại, biểu cảm ghét bỏ trước sau như một.
Biên Biên dùng tăm ghim một miếng đậu phụ thối đưa tới miệng Cố Hoài Bích, ra lệnh cho cậu: "Há miệng ra."
Cố Hoài Bích đen mặt nói: "Trần Biên Biên, đừng có được voi đòi tiên."
Đương nhiên đây là Biên Biên cố ý trả thù hành động thô bạo vừa nãy của cậu: "Chẳng phải là tôi nói cái gì anh cũng phải nghe à? Vậy mà giờ lại nói được voi đòi tiên."
Đôi mắt màu quả phỉ nhìn chằm chằm cô: "Trần Biên Biên cô đừng quên, còn có một điều kiện."
Tất nhiên Biên Biên không có quên, điều kiện là cô phải ở bên cạnh cậu.
Nhưng Biên Biên tuyệt đối sẽ không tin thiếu gia cao quý cực kỳ kén ăn kén uống như Cố Hoài Bích lại chịu ăn đậu phụ thối, chẳng qua là cô muốn ép cậu nuốt lời thôi.
Cô đưa miếng đậu phụ thối tới trước mũi cậu, vừa quơ vừa cười nói: "Được thôi, anh ăn nó, tôi sẽ..."
Cô còn chưa dứt lời, Cố Hoài Bích đã ăn mất miếng đậu phụ thối, cậu không nhai mà nuốt trọn luôn, Biên Biên còn nhìn thấy kết hầu của cậu trượt lên trượt xuống vô cùng rõ ràng.
Cô nhìn cây tăm trong tay, trợn mắt há hốc mồm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!