Cậu ngốc A Tùng bị ngược đãi dã man nhưng lại không để lại dấu vết gì, lần này mấy người Đoàn Bằng bị cắn đứt ngón tay, ngoại trừ vết thương ở ngón tay, thì mọi manh mối ở hiện trường đều bị mưa to rửa trôi hết.
Kết quả giám định ban đầu của cảnh sát là vết thương trên ngón tay bọn họ do thú vật cắn.
Chuyện này ồn ào đến mọi người trong trấn đều hoảng sợ, ngày nào cũng có phóng viên vác camera đi phỏng vấn khắp nơi.
Chuyện mỗi ngày một lớn, khiến cho các quan chức cấp cao chú ý và người dân thị trấn thì đối với hạng mục xây dựng sở thú ở núi Thúy Vi vô cùng tức giận, ngay sau đó, việc xây dựng sở thú đành phải dừng lại.
Rất nhiều thú hoang đi lang thang quay về núi, ông ngoại nói đám người Đoàn Bằng bị như thế là do báo ứng, trên thế giới này có rất nhiều chuyện "Không phải là không có báo ứng, chẳng qua là chưa tới lúc".
Mỗi lần ông ngoại nói, Cố Hoài Bích đều im lặng lắng nghe.
Biên Biên để ý, kể từ đêm đó Cố Hoài Bích trầm tính hẳn đi, không chịu nói chuyện gì cả.
Ngày mười lăm, Biên Biên cùng Cố Hoài Bích quay trở về Giang Thành, ông ngoại bà ngoại đưa hai người ra nhà ga còn mang theo rất nhiều đặc sản, Cố Hoài Bích nhận hết tất cả và nói cảm ơn ông bà.
Ông ngoại nói đùa với Cố Hoài Bích: "Thằng nhóc này, ông truyền cho cháu bí kíp gia truyền làm bánh rồi đấy, nếu mà không chịu làm cháu trai nhà ông thì đúng là không nói nổi mà."
Cố Hoài Bích nghiêm túc gật đầu: "Ông yên tâm."
Ông ngoại nhìn Cố Hoài Bích một lúc lâu, sau đó vỗ vai cậu, không nói gì thêm.
Sau khi lên xe, Biên Biên ngồi xuống ở chỗ cửa sổ, còn Cố Hoài Bích mang túi lớn túi nhỏ đặt lên trên giá rồi ngồi xuống cạnh cô, sau đó thuận tay lấy khẩu trang ra.
Nói chung thì là thiếu gia cao quý, không ngửi được mùi hỗn tạp trên xe.
Biên Biên tò mò hỏi cậu: "Mới nãy anh với ông ngoại to nhỏ cái gì đấy?"
Khóe mắt của Cố Hoài Bích cong cong: "Chuyện cưới hỏi của cô."
Biên Biên liếc nhìn cậu, nhiều ngày rồi mới thấy đôi mắt cười này của cậu.
Cô thu tầm mắt lại, "Xì" một tiếng.
Xe lửa bắt đầu lăn bánh, những ngọn núi lớn xanh ngắt giống như di động, từ từ lùi về phía sau, nửa tháng ở trấn nhỏ giống như một giấc mộng phù du*, Biên Biên lười biếng ngáp một cái.
*Ý nói thời gian ngắn ngủi ở trấn nhỏ.
Cố Hoài Bích nhích lại gần Biên Biên, sau đó đưa vai mình đến gần đầu cô rồi vươn tay ra đẩy nhẹ đầu cô lên vai mình.
Biên Biên liếc cậu, cậu mím môi trông có hơi căng thẳng.
Cô do dự vài giây, cuối cùng vẫn là dựa đầu vào bờ vai vững chắc ấy, Biên Biên chẳng thể nào tưởng tượng ra được bờ vai của cậu cuối cùng phải gánh vác và chấp nhận vận mệnh như thế nào.
Thế nhưng cô sẵn lòng ở bên cạnh cậu, cùng cậu đối mặt.
**
Buổi tối trước ngày khai giảng, Đỗ Uyển Nhu mời Biên Biên đến nhà ăn cơm chiều, để cảm ơn cô mấy ngày qua đã chăm sóc cho Cố Hoài Bích, với lại cũng cảm ơn ông ngoại bà ngoại tặng nhiều đặc sản như thế.
Bây giờ, Biên Biên gặp Đỗ Uyển Nhu không còn ngượng ngùng như lúc bé nữa, cô và Cố Thiên Giác mỗi người ngồi một bên bàn ăn.
Cố Hoài Bích lười nhác dựa vào ghế nhìn Biên Biên, Biên Biên quay đầu lại nhìn cậu thì cậu lập tức dời ánh mắt đi, thờ ơ nhìn trần nhà.
Trên bàn bày rất nhiều món ngon, nhưng phần cơm của Cố Hoài Bích vẫn như cũ, thịt ức gà luộc và một đĩa rau xào không nêm gia vị, trông có vẻ còn thanh đạm hơn người già nữa.
Thật sự thì Biên Biên không hiểu lắm, là một con chó... không, một con sói, phải chăng khẩu vị của Cố Hoài Bích cũng hơi bị nhạt quá rồi.
Chân giò hun khói ăn cực ngon, cắt thành từng lát mỏng, miếng thịt mỡ vừa óng ánh lại mềm, không hề có cảm giác dầu mỡ, ăn với cơm thì đúng là đồ ngon.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!