Chương 35: Vì cô sinh ra, cũng vì cô mà chết đi

Qua mùng mười tháng giêng, Cố Hoài Bích còn chưa chịu trở về, ngày nào Đỗ Uyển Nhu cũng liên tục gọi điện giục Cố Hoài Bích về nhà, nói cậu ở nhà Biên Biên vui đến quên cả trời đất là thế nào, nếu như còn không chịu về, thì ở đó làm cháu rể luôn đi, đừng về nữa.

Nói chưa được hai câu, Cố Hoài Bích đã treo điện thoại, làm cho Đỗ Uyển Nhu tức giận đến không biết phải làm sao, đành phải gọi điện thoại cho Biên Biên, nói tết ở bên này họ hàng đến rất nhiều, còn phải xã giao các thứ nữa nên bảo cô kêu Cố Hoài Bích nhanh về nhà.

Không cần biết Cố Hoài Bích có đồng ý hay không, Biên Biên đã mua vé xe lửa cho cậu, còn giúp cậu sắp xếp hành lý luôn, quyết định đuổi khách.

Đêm trước khi đi, có không ít hàng xóm tới nhà, tặng cho Cố Hoài Bích đủ loại đặc sản địa phương.

Thím Triệu cũng tới, mấy ngày liền vì chuyện của A Tùng, thím ấy tiều tụy đi rất nhiều.

"Tiểu Cố, mấy ngày nay cảm ơn cháu và Biên Biên giúp đỡ A Tùng, thím nghe ông ngoại Biên Biên nói cháu sắp trở về nhà rồi, trong nhà thím không có gì để tặng cho cháu hết, cháu mang thịt khô về ăn nhé."

Thím Triệu lấy phần thịt khô được gói trong giấy báo từ trong túi ra đặt trên bàn.

Cố Hoài Bích nhìn phần thịt khô đen tuyền, cậu biết, đến ăn tết mà nhà A Tùng còn không nỡ lấy thịt khô này xuống ăn.

Cậu không nhận lấy, im lặng đi ra ngoài sân.

Thế giới này ít khi mang lại cảm giác ấm áp cho cậu, từ nhỏ đến lớn tất cả mọi người đều vì sợ mà ghét bỏ cậu. Thế cho nên, nhiều năm qua cậu tự nhốt mình trong thế giới riêng, thờ ơ với mọi thứ.

Nhưng ở trấn nhỏ vùng sông nước mấy ngày ngắn ngủi, Cố Hoài Bích lại cảm nhận được sự ấm áp từ nơi đồng quê xa lạ.

Cậu có chút lưu luyến.

Tối hôm ấy, cậu ngồi một mình bên cửa sổ, chống tay sau đầu, nhìn ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ, một đêm không ngủ.

Cậu quay đầu lại nhìn cô gái đang yên bình ngủ say, gương mặt cô trông hết sức hiền dịu.

Cô vĩnh viễn là nơi tốt đẹp nhất trong lòng của cậu.

Cố Hoài Bích nhảy xuống cửa sổ, đi đến bên giường Biên Biên, cúi xuống ngửi nhẹ ở bên tai cô.

Cô cảm giác ngứa ngáy nên gãi mặt trong vô thức, sau đó xoay người tiếp tục ngủ.

Cố Hoài Bích cọ cánh mũi lên lỗ tai mềm mại của cô, sau đó nhảy xuống cửa sổ.

**

Đám lưu manh Đoàn Bằng đi uống ở quán bar say đến không biết trời trăng gì, đi loạng choạng trên đường, trong miệng còn lảm nhảm mấy lời dơ bẩn: "Đồ thiểu năng trí tuệ đáng chết, còn dám tố cáo chúng ta."

"Đáng ra nên giết nó luôn."

"Nếu không thì cắt bỏ cái lưỡi của đồ ngu đó, nghe tiếng nó là thấy phiền."

......

Đột nhiên tên đi phía trước dừng bước, Đoàn Bằng đụng phải hắn ta, lên tiếng mắng: "Này! Không nhìn đường hả!"

Hắn ta chỉ lên trên nóc nhà, sợ đến nói không nên lời.

Đoàn Bằng nhìn theo ánh mắt hắn ta, bỗng nhiên hai mắt trừng to.

Có một con sói lớn đang ngồi trên mái nhà, nhìn chằm chằm bọn họ.

Sau lưng nó là vầng trăng lạnh lẽo cùng với bầu trời đêm.

Đôi mắt màu xanh của nó trong bóng đêm, cực kỳ tĩnh lặng.

Đám người cứ dụi mắt miết vì cho rằng mình gặp ảo giác, cho đến kia con sói nhảy xuống, đứng ở trong hẻm nhỏ, bước đến gần bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!