Chương 34: (Vô Đề)

Cả ngày nay Biên Biên không yên lòng, lúc đi dạo miếu Long Vương, cô còn không dám nhìn vào mắt Hoài Bích.

"Gã nói cái gì đó?" Cố Hoài Bích hỏi.

"Không, không có gì." Biên Biên chột dạ giải thích: "Toàn là nói bậy thôi, nên gọi cảnh sát bắt gã lại!"

"Thật không?" Ánh mắt của Cố Hoài Bích như có ý đùa cợt, không hề truy vấn.

Nhưng trong lòng Biên Biên biết, gã thầy bói kia chắc chắc không nói suông, dựa vào hai chữ "Quý nữ" gã nói, tình cờ trùng hợp với lời đại sư Đỗ Uyển Nhu mời đến.

Cả ngày nay cô rất phiền muộn, nhưng không chỉ lo lắng mà còn có chút cảm giác khá kỳ cục.

Nói cái gì không ai có thể "Thỏa mãn" cô, đây còn không phải là lời đám lưu manh rác rưởi hay nói à.

Một mặt Biên Biên không muốn thừa nhận, nhưng còn mặt khác cô không thể không thừa nhận, do đời trước cô từng trải qua như vậy nên biết thể chất mình khá đặc thù.

Đời này, nếu như Cố Hoài Bích có thể che chở cho cô, cô ở bên cạnh cậu chưa chắc không phải một chuyện may mắn.

Có điều Biên Biên lại nghĩ tới một chuyện khác.

Năm đó, Cố Hoài Bích bị kết án tử hình với tội chống lại loài người, cậu đã thực hiện các thí nghiệm gen âm mưu thay đổi mã di truyền của con người, cậu thật sự biến thành một con "Quái vật" phát điên.

Biên Biên đứng trước điện thờ Long Vương, trộm đánh giá thiếu niên ở phía trước.

Cậu chỉ mặc một chiếc áo len màu đen, một tay nhét vào trong túi, lười nhác dựa vào cây cột ở trước điện thờ, ngẩng đầu nhìn tượng Long Vương hung ác, cho dù xung quanh cậu có hàng người tới cúng lạy nối liền không dứt, nhưng bóng lưng chín chắn của cậu ở trong khói nhang lượn lờ có vài chút lạnh lùng.

Biên Biên không thể nào để cậu có liên quan đến "Quái vật" ở trên pháp trường được.

Cố Hoài Bích đeo khẩu trang, nhìn thẳng vào tượng thần Long Vương, có một thầy già giữ miếu nhắc nhở Cố Hoài Bích, nói cậu làm vậy là không lễ phép, Long Vương sẽ trách tội.l

Lúc Cố Hoài Bích tháo khẩu trang xuống cười lạnh, một cây nhang vừa dài vừa to ở trước tượng Long Vương bỗng nhiên bị gãy ngang.

Ông thầy già giữ miếu cả kinh không biết làm gì cho phải, đành phải quỳ xuống liên tục dập đầu với tượng Long Vương, miệng lẩm bẩm tội lỗi tội lỗi, sau đó đứng dậy nhìn cậu thiếu niên kiêu ngạo kia thì thấy cậu lười biếng xoay người bước ra ngoài điện thờ Long Vương.

Ông nhìn cây nhang to bị bẻ gãy, ánh mắt sâu xa.

Không biết người vừa rồi... là thần thánh phương nào đây!

Biên Biên tìm được Cố Hoài Bích ở dưới tàng cây, Cố Hoài Bích bảo cô nắm tay cậu như cũ đi về nhà, lần này dù có làm gì Biên Biên cũng không chịu đụng vào cậu.

"Rốt cuộc là tên thầy bói đó nói nhảm cái gì về tôi vậy." Cậu dẫm lên một vũng nước trong con hẻm yên tĩnh.

"Không có gì." Hiển nhiên là Biên Biên tiếp tục giấu diếm: "Là mê tín cả thôi, chúng ta là học sinh cấp ba, cần phải tin vào khoa học."

Đột nhiên Cố Hoài Bích nhìn gương mặt đỏ bừng của cô rồi cười.

Biên Biên bị con ngươi đen láy của cậu nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, làm cho khuôn mặt nóng lên........

Buổi tối, Biên Biên đi tắm ở lầu hai, cô gọi bà ngoại lấy cho cô dầu gội, gọi mãi một lúc lâu cũng không có người đáp.

Cô xuất phát từ thực nghiệm tâm lý nào đó, khẽ gọi Cố Hoài Bích một tiếng, cô gọi rất khẽ luôn. Không ngoài dự đoán, chưa đến một phút đồng hồ, bóng dáng cao ngất của Cố Hoài Bích đã xuất hiện trước cánh cửa kính mờ.

Biên Biên cảm thấy rùng mình, cảnh giác hỏi: "Làm gì đó?"

Thiếu niên lười nói chuyện, dùng chai dầu gội gõ vào cửa kính, ý bảo đến đưa dầu gội cho cô.

Biên Biên mở hé cửa, nhận lấy chai dầu gội cậu đưa, cô kéo chai dầu gội vào, thế nhưng cậu không chịu buông tay, hai người cứ kéo qua kéo lại mãi.

Biên Biên nóng nảy: "Buông ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!