Chương 33: Khói lửa nhân gian

Đêm 30, cả nhà vây quanh bếp lò vừa ăn cơm vừa xem chương trình cuối năm và cùng nhau nói chuyện phiếm.

Ông ngoại đã uống vài ly rượu nên nói rất nhiều, vốn Biên Biên tưởng rằng Cố Hoài Bích xấu tính như thế sẽ không kiên nhẫn nghe ông ngoại càm ràm các thứ.

Không ngờ, quả thật đêm nay cậu rất có kiên nhẫn, ngồi nghe ông ngoại kể về lịch sử đầy bão táp của cửa hàng bánh ngọt Đường Ký.

"Cửa hàng bánh ngọt của ông bà, là cửa hiệu lâu đời hơn trăm năm, năm đó Từ Hy Thái Hậu ngự giá đi ngang qua trấn nhỏ vùng sông nước này, ăn bánh ngọt do bà cố của ông làm, còn định đưa bà tiến cung làm đầu bếp bánh ngọt đấy."

Biên Biên nghe ông ngoại nói đủ thứ, không biết đâu là thật đâu là giả.

Cố Hoài Bích thích thú hỏi: "Vậy Trần Biên Biên đã học được tay nghề của ông bà chưa?"

"Con nhóc này tay chân vụng về, cũng chỉ mới học được sơ sơ, đồ nó làm chẳng ăn được."

"Ông ngoại, ngày mai ông dạy cháu đi?"

Ông ngoại nhìn cậu trai anh tuấn trước mặt: "Cháu muốn học làm bánh ngọt?"

"Vâng." Cố Hoài Bích cầm một cái bánh trứng muối lên: "Thật sự ăn rất ngon."

Biên Biên nghe thấy vậy chỉ biết trợn trắng, tên này đang dỗ cho ông vui vẻ đúng không, lúc cô bắt cậu ăn bánh ngọt biểu cảm cậu đau khổ như sắp chết, cậu có dám ăn thêm một cái nữa không!

Cho dù là Cố Hoài Bích chỉ thuận miệng nói thì ông cụ cũng rất vui vẻ, nói đùa với Cố Hoài Bích: "Công thức làm bánh của nhà chúng ta là bí truyền, cháu muốn học cũng không thể học được."

Cố Hoài Bích chân thành nói: "Nếu là học phí thì không thành vấn đề."

Ông ngoại xua tay: "Không cần trả học phí, lấy cháu gái của chúng ta, đừng nói truyền nghề cho cháu, sau này cửa tiệm bánh ngọt này cũng là của cháu."

Biên Biên đang ăn bánh hoa quế, nghe vậy bị sặc đến ho khan, gương mặt trở nên ửng đỏ.

"Ông ngoại, ông nói cái gì vậy!"

"Ông không có nói sai."

Bà ngoại cũng cười xấu hổ: "Ông già uống rượu vào là thích nói đùa, Tiểu Bích đừng để ở trong lòng."

Cố Hoài Bích thản nhiên cười, cậu chỉ cười không nói gì.

Biên Biên không dám nhìn Hoài Bích, đứng dậy đi vào nhà bếp rót nước.

Sau khi chương trình cuối năm hết, cha Biên Biên gọi video đến thăm hỏi ông ngoại bà ngoại, nói đầu xuân nhất định về quê thăm bọn họ.

Ông ngoại tức giận nói: "Không cần, cậu lo mà chăm sóc con gái mình cho tốt, đừng để nó tủi thân là được."

Lần này Biên Biên trở về không có kể khổ với ông bà ngoại, nhưng ông ngoại bà ngoại sống hơn nửa đời người rồi, chỉ với một ánh mắt bất thường cũng không thể gạt được bọn họ.

Ông bà đoán Biên Biên ở nhà đó cũng chẳng thoải mái gì.

Trần Văn Quân cũng hiểu nên cảm thấy có lỗi với ông, cho nên chúc mừng năm mới xong là đưa điện thoại cho Trần Nhân Nhân, nói với cô ta: "Nói chuyện với chị Biên Biên của con đi."

Ở trước mặt cha mẹ, Trần Nhân Nhân cư xử rất tự nhiên, thân mật gọi Biên Biên một tiếng "Chị".

Biên Biên nghe thấy giọng điệu vui vẻ của cô ta, biết ngay Trần Nhân Nhân chẳng có ý tốt gì.

"Chị, năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ."

"Chị ở quê có lạnh không, nghe nói quê không có máy sưởi đâu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!