Chương 31: (Vô Đề)

Sáng sớm ngày hôm sau, Biên Biên đi một mình đến nghĩa trang dưới chân núi Thúy Vi.

Theo như lời ông ngoại nói, ngọn núi này thật sự phải mở sở thú gì đó, sợ là nghĩa trang cũng phải dời đi.

Biên Biên có chút buồn, cô không muốn dời, mẹ cô thích hoa, xung quanh nghĩa trang ở chân núi có rất nhiều cây hoa anh đào, mùa xuân vừa đến, sẽ có mưa cánh hoa anh đào rơi xuống trên mộ của mẹ.

Có điều chuyện mở sở thú, Biên Biên cũng chẳng thể ra sức.

Cô cảm thấy mình vẫn còn khá bảo thủ từ trong xương, không thích thay đổi hay di dời, cho dù là sống lại một cuộc đời mới, Trần Biên Biên cũng vẫn là Trần Biên Biên, không bao giờ thay đổi.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Biên Biên ngồi ở bên cạnh mộ nói chuyện với mẹ một chốc, lúc quay đầu lại thì thấy cậu ngốc A Tùng đứng ở cổng nghĩa trang, ngơ ngác nhìn cô.

Từ khi cô cho A Tùng ngốc mấy viên kẹo, cậu ngốc A Tùng luôn đi theo cô, nhưng không dám tới gần cô, từ trên trấn đi theo tới nghĩa trang.

Thật ra nếu cậu nhóc này không phải bị ngốc và được tắm rửa sạch sẽ một chút, có lẽ là một đứa trẻ sáng sủa.

Biên Biên vẫy tay với cậu nhóc, bảo cậu nhóc lại đây, chỗ cô có kẹo.

Cậu ngốc A Tùng thấy Biên Biên chào mình, cậu nhóc sợ hãi mà tránh ánh mắt cô, vội vàng chạy mất. Tựa như món đồ thiêng liêng trong lòng cậu nhóc bị làm bẩn, mà người làm bẩn, chính là nhóc ấy.

Biên Biên nói chuyện cùng mẹ một lúc lâu, cô kể hết chuyện học tập và cuộc sống của mình cho mẹ nghe, cảm giác nhẹ lòng hẳn, gió lạnh nhẹ nhàng thổi đến, cảm giác thật thư thái.

Biên Biên đi ra nghĩa trang, cậu ngốc A Tùng không biết ở chỗ nào lại nhảy ra, Biên Biên muốn gọi cậu nhóc lại nhưng cậu nhóc giương nanh múa vuốt la to: "Gấu lớn đến! Gấu lớn đến rồi!"

Biên Biên kinh ngạc nhìn theo hướng cậu nhóc chỉ, một con gấu đen từ trong rừng bò ra!

Gấu đen rất to, móng vuốt sắc nhọn, răng nanh nhọn hoắc, tứ chi to khỏe, khi nó đứng lên còn cao hơn cả người!

Biên Biên bị dọa hết hồn, nhớ tới lời ông ngoại nói, do là sắp xây dựng sở thú nên động vật trong rừng chạy tán loạn, có một ít lạc đường xuống núi vào trong thị trấn.

Cậu ngốc A Tùng còn đứng đó giương nanh múa vuốt la to: "Gấu lớn! Là gấu lớn kìa!"

Gấu đen nhìn thấy con người, theo bản năng xem đó là kẻ địch mà tru lên, bổ nhào qua phía hai người Biên Biên.

Biên Biên bắt lấy cậu ngốc A Tùng, kéo cậu nhóc chạy té khói về hướng thị trấn. Có điều làm sao bọn họ chạy trốn gấu đen nổi, trong nháy mắt, gấu đen đã tiến đến sát bọn họ, gầm lên giận dữ như nhà của nó bị xâm chiếm.

"Giả chết! Mau giả chết!" Cậu ngốc A Tùng ngu ngốc nói: "Gấu đen thật là ngu ngốc, giả chết mà nó cũng không biết!"

Nói xong cậu nhóc đã nằm xuống, úp mặt xuống cỏ giả chết.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Biên Biên nào dám dừng lại, cái gì mà gặp gấu thì phải giả chết, đó là TV, ai biết có ích hay không!

Rõ ràng con gấu ấy bị con người cướp mất lãnh thổ nên mới nổi điên lên, cho dù giả chết có ích đi chăng nữa, chỉ sợ nó sẽ "Quất xác" bọn họ một cách tàn bạo.

"Này! Đừng có giả, mau chạy đi!" Biên Biên hét lên với cậu ngốc A Tùng: "Chạy mau!"

Cậu ngốc A Tùng nằm im giống như xác chết, còn con gấu chẳng quan tâm đến "Xác chết" A Tùng mà nhào về phía Biên Biên.

Biên Biên chạy loạng choạng, té ngã trên đất, trơ mắt nhìn con gấu đen đến gần, giơ móng vuốt sắc về phía cô.

Trên tay gấu có gai ngược, một phát này tóm được cô, chắc chắn sẽ lột luôn một mảng da của cô!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!