Chương 30: Hôn trộm

Buổi tối, Trần Văn Quân đi vào phòng Biên Biên, nói đồng ý cho cô về quê ăn tết, còn cho cô tiền, bảo cô sửa sang lại mộ cho mẹ mình, còn ông thì thật sự không rảnh.

Dù sao thì cuộc sống chính là như vậy, một đống chuyện lông gà vụn vặt.

Đương nhiên Biên Biên có thể hiểu sự khó xử của cha mình, như lời ông nói, cuộc sống chính là như vậy, giữa người với người, giữa vợ với chồng, có thể giữ ngoài mặt vui vẻ đã không dễ gì, rất nhiều thứ phải nuốt ngược vào trong bụng.

Đó cũng là vì sao, thế giới của người lớn không phải chuyện cổ tích.

Biên Biên đã từng mong mình mau lớn lên, lớn lên là có thể trở nên mạnh mẽ, có thể thoát khỏi cuộc sống hiện tại, trở thành người mà mình muốn.

Nhưng hiện tại, Biên Biên không muốn lớn lên nữa, ít nhất hiện tại cô còn có những điều kỳ diệu, có Cố Hoài Bích, có Cố Thiên Giác, còn có sói.

**

Kể từ khi Cố Thiên Giác to mồm nói với Biên Biên là Cố Hoài Bích có khả năng đã có bạn gái, một tuần rồi cậu không có nhận được điện thoại hay tin nhắn của Biên Biên.

Trong lớp học, Phan Dương thấy Cố Hoài Bích cầm bài mà lại thất thần.

"Anh Hoài, sao thế?"

"Không biết."

Trần Chu quan sát Cố Hoài Bích, thấy cậu cứ hay nhìn màn hình điện thoại, trong lòng rõ ngay, nói: "Có lẽ Anh Hoài yêu rồi chăng?"

"Hoàn toàn không có khả năng!"

Người nói câu này là Phan Dương, cậu ta vỗ một cái lên vai Cố Hoài Bích, thiếu chút nữa đánh cậu đến chấn thương: "Anh Hoài của tớ là thần tiên sao có thể yêu một phàm nhân được?"

Cố Hoài Bích bực bội ném ra một lá bài: "Sao ông đây không thể yêu phàm nhân?"

Phan Dương kinh ngạc nhìn cậu: "Vậy đúng là có chuyện đấy à?"

Mấy nam sinh không đánh bài nữa, phấn khởi chuyển sang thảo luận: "Tớ cá hai mươi, là Ban Hoa lớp bên cạnh tuần trước đã tỏ tình với cậu ấy."

"Thôi bỏ đi, lá gan Ban Hoa nhỏ xíu, anh Hoài liếc cậu ấy một cái, cậu ấy sợ tới mức chân mềm nhũn."

"Còn đoán cái gì nữa, ngoại trừ Trần Biên Biên lớp 1, còn có ai xứng đôi với vẻ đẹp anh Hoài chứ."

......

Nhắc đến Trần Biên Biên, phút chốc đôi mắt cậu trở nên vô cùng dịu dàng, bọn họ biết, đoán đúng rồi.

Trần Chu nói: "Nhanh như vậy các cậu đã chuyển từ bạn bè lên người yêu rồi?"

Cố Hoài Bích không trả lời, Phan Dương thấy tình hình này, nói rõ là Cố Hoài Bích đang đơn phương, cậu ta cầm điện thoại cậu lên, cười nói: "Để tớ giúp cậu hẹn cậu ấy đến chơi."

Cố Hoài Bích vội giật điện thoại lại: "Muốn chết à!"

"Cậu không thú vị gì hết, cái gì cũng không nói ra, làm sao anh em có thể đưa ra ý kiến cho cậu đây."

Cố Hoài Bích liếc bọn họ, lạnh lùng nói: "Không cần."

Đám người này đều dùng chiêu trò để theo đuổi con gái người ta, nhưng Cố Hoài Bích không muốn dùng chiêu trò với cô ngốc kia, cô ngốc lắm, nếu cậu thật sự muốn dùng chiêu trò, thêm vài Trần Biên Biên cũng không phải đối thủ của cậu.

Hai trái tim cậu một người một sói đều chân thành đối đãi với cô, nếu cô cũng có ý, chắc chắn có thể cảm nhận được.

**

Cố Hoài Bích không chịu chủ động trước, vì thế hai người cứ giằng co như vậy, từ khi Biên Biên biết Cố Hoài Bích có bạn gái, cô tuân thủ quy tắc của mình nên không muốn làm phiền cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!