Đỗ Uyển Nhu cân nhắc lời dì Biên Biên nói, cảm thấy không phải là không có đạo lý.
Một năm trước Biên Biên mới đến Giang Thành nương nhờ thân thích, còn Trịnh Tưởng Dung lớn lên ở đây, vẫn luôn sống ở khu chung cư phía bắc nhà lớn Cố gia, theo như lời đại sư chỉ điểm, vị trí rất quan trọng, như vậy thì Trịnh Tưởng Dung thích hợp ở cùng với Cố Hoài Bích hơn Biên Biên.
Nhưng Đỗ Uyển Nhu cũng không phải là người cứng nhắc, mấy chuyện thần kỳ này không thể tin hết được, bà chỉ muốn cầu một điềm lành, cầu sự an tâm, mới tìm tới cái gọi là "Quý nữ", cho Cố Hoài Bích.
Bởi vậy, không phải ai cũng không thể.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đỗ Uyển Nhu nhìn Trịnh Tưởng Dung, cô gái nhỏ này khoảng chừng mười hai, ba tuổi, tuổi còn nhỏ cho nên không che dấu được ánh mắt, bao nhiêu khát vọng giàu sang đều viết lên hết khuôn mặt đó rồi.
Đỗ Uyển Nhu biết rõ, khát khao của trẻ con với một món đồ nó mạnh mẽ đến cỡ nào.
Tuy rằng bà chướng mắt Trịnh Tưởng Dung nhưng sẽ không so đo với trẻ nhỏ, chỉ nói: "Bên ngoài đều đồn mặt con trai cô rất dữ tợn, cũng không phải là người bình thường. Nếu cháu muốn ở lại đây, thì phải làm bạn với nó, cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà, cùng nhau làm bài tập, nếu có bạn học khác ghét nó, cháu cũng không được ghét nó, sớm chiều ở chung như vậy, cháu không sợ đâu nhỉ? "
Trên mặt Trịnh Tưởng Dung lập tức hiện lên sự sợ hãi, ánh mắt né tránh, hàm răng run lên: "Cháu... cháu..."
Nói không sợ là không thể nào, nếu Cố Hoài Bích thật sự đáng sợ như mấy lời đồn, Trịnh Tưởng Dung quả thực còn không dám tưởng tượng đến cảnh đối mặt với cậu như thế nào nữa, vậy mà muốn sớm chiều chung đụng, đúng là ác mộng.
Thế nhưng Trịnh Tưởng Dung bị Vương Phủ Hoa Viên hoa lệ này và cuộc sống như tiểu thư nhà giàu dụ hoặc, như quả táo độc hấp dẫn dụ dỗ cô ta.
Bà Trịnh nhẹ nhàng đẩy ở sau lưng Trịnh Tưởng Dung, Trịnh Tưởng Dung thu hết can đảm, nơm nớp lo sợ nói: "Không, không sợ, cháu đồng ý làm bạn tốt với Cố Hoài Bích, ở bên cạnh giúp đỡ cậu ấy."
Đúng lúc này, Trịnh Tưởng Dung nhìn thấy xa xa trên cỏ, có một "Quái thú" hung tợn đang đứng!
Dã thú đầu đầy lông, đang mở cái miệng to đầy máu nhìn cô ta, dường như muốn nuốt trọn cô ta vào bụng.
Trịnh Tưởng Dung hét lên đầy sợ hãi, cuống quít trốn phía sau mẹ mình, hét lớn: "Mẹ, mẹ ơi, quái vật tới! Thật đáng sợ! Ô ô ô, mẹ, con muốn về nhà!"
Dì Biên Biên cũng bị "Quái thú" dọa sợ tới mức liên tục lui về phía sau, che ngực lẩm bẩm: "A Di Đà Phật, Bồ Tát phù hộ."
Đỗ Uyển Nhu nhìn "Quái thú" đứng trên cỏ, vóc dáng nhỏ nhỏ gầy gầy, còn nơm nớp lo sợ, vừa nhìn đã biết đây là Biên Biên, đứa trẻ mới đến ngày hôm qua.
Cố Hoài Bích ôm cánh tay dựa vào gốc cây, đáy mắt có ý cười như có như không.
Đã một thời gian dài rồi Đỗ Uyển Nhu không nhìn thấy con trai mình cười.
Tính cách Cố Hoài Bích lầm lì lập dị, phần lớn thời gian đều ở một mình, không giao tiếp với ai cả.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tối hôm qua nghe người giúp việc nói cậu hù dọa Biên Biên, Đỗ Uyển Nhu còn cảm thấy kinh ngạc, trước nay không thấy cậu có hứng thú đi trêu cợt người khác.
Không ngờ, cậu còn khuyến khích thiếu nữ thành thật ngoan ngoãn này đi hù dọa người khác, lại còn kết thành "Đồng minh."
Đỗ Uyển Nhu không những không tức giận mà ngược lại còn vui mừng, rốt cuộc cũng có người bằng lòng làm bạn với con trai mình, bằng lòng cùng cậu đùa giỡn "Làm bậy."
Nhưng Đỗ Uyển Nhu không thể để mất phong phạm chủ nhà được, nghiêm túc nói với người ở phía đối diện: "Biên Biên, đến chỗ khác chơi, không nên đùa giỡn như thế, không có lễ phép."
Biên Biên bỏ mặt nạ xuống, cô thật sự muốn khóc, cô cũng nghĩ như vậy, nhưng Cố Hoài Bích...
Cố Hoài Bích chậm rãi bước đến hoa phòng, vươn tay ra nắm lấy tay "Tiểu quái thú," thờ ơ nói: "Là ý của con."
Biên Biên ngạc nhiên nhìn Cố Hoài Bích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!