Chương 29: Tớ cũng thích cậu

Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, không có gì bất ngờ cả, Cố Hoài Bích vẫn hạng 1, còn Tiết Thanh thì rớt vài hạng.

Lên trung học Biên Biên rất cố gắng học tập, mặc dù toán học cô thi không tốt lắm nhưng tạm thời vẫn chen vào được top 50.

Trần Văn Quân cổ vũ cô, không sao hết, không thể một chốc lên cao được, từ từ rồi tới.

Mùa đông ở Giang Thành vừa lạnh lại ẩm ướt, trời còn mưa rất nhiều, trong gió xen lẫn khí ẩm, thổi trúng người là lạnh thấu xương.

Nhưng duy chỉ có vào ngày sinh nhật Biên Biên hôm ấy là có tuyết rơi.

Thậm chí lên cả tin tức, nói trận tuyết ấy quá bất ngờ, mấy ngày liền đài khí quyển không kiểm tra đo lường được.

Trần Nhân Nhân gác chân lên bàn chơi điện thoại, nghiêng đầu xem tin tức trên TV, khinh thường nói: "Có một trận tuyết thôi mà cũng có thể lên tin tức, ở chỗ chúng ta, mùa đông ngày nào chả có tuyết rơi, chẳng phải mỗi ngày đều có tin tức sao."

Trần Văn Quân nói: "Cái này gọi là hiếm, có một không hai mới gọi là quý giá được, ngày nào cũng nhìn thấy còn có ai quan tâm làm gì."

Biên Biên ra khỏi phòng, muốn bàn với cha mình về việc về quê ăn tết vì năm nay là giỗ thứ mười của mẹ.

Vương Linh đang pha sữa bò cho con trai, nói với Trần Văn Quân: "Tết năm nay, ba mẹ và chị em dâu của tôi sẽ đến đây, bọn họ chưa từng tới miền nam, muốn ở Giang Thành thăm thú chút."

"Được thôi, đến lúc đó tôi lái xe đưa ba mẹ đi dạo Giang Thành."

Lời đến miệng nhưng Biên Biên đành nuốt xuống, buổi tối, cô kéo cha mình ra ban công, tránh Vương Linh và Trần Nhân Nhân: "Cha, không phải nói tết năm nay, chúng ta phải về quê sao."

Trần Văn Quân vuốt sau đầu, nhíu mày: "Có chuyện bất ngờ, người nhà dì Vương lần đầu tiên tới Giang Thành ăn tết. Như vậy đi, vào đầu xuân cha sẽ đưa con về thăm ông ngoại bà ngoại một chuyến được không?"

"Nhưng năm nay là giỗ thứ mười của mẹ."

Biên Biên còn chưa dứt lời, tiếng Vương Linh trong phòng ngủ lại vang lên: "Văn Quân, chúng ta chọn khách sạn cho cha mẹ và mọi người đi, ông lại đây giúp tôi chọn với."

"Tới ngay." Trần Văn Quân xoa đầu Biên Biên: "Cứ quyết định vậy đi, chờ đến đầu xuân cha sẽ đưa con về một chuyến."

Biên Biên có chút không vui, cúi đầu bĩu môi nói: "Con biết mà, người chết nào có quan trọng bằng người sống."

"Nói cái gì đó." Trần Văn Quân nhẹ nhàng vỗ đầu cô: "Con vừa mới bệnh khỏi, ở trấn lạnh hơn ở Giang Thành nhiều, nhà ông ngoại bà ngoại lại không có máy sưởi, lỡ như con lại bệnh thì sao bây giờ."

Trong phòng, Vương Linh lại thúc giục, Trần Văn Quân vội đáp qua ngay, sau đó còn nghiêm túc dặn dò Biên Biên đừng suy nghĩ bậy bạ, tập trung học tập đi.

Người lớn bao giờ cũng hay mâu thuẫn, việc ông nuốt lời không về quê với chuyện học tập của cô có liên quan gì đâu, rõ ràng là người lớn không đúng, cuối cùng lại trở thành trẻ con sai.

Buổi tối, Biên Biên rúc trong chăn gọi điện thoại cho Cố Hoài Bích: "Ngủ chưa?"

"Ngủ rồi."

"Ngủ rồi mà anh còn có thể nghe điện thoại."

Cuộc trò chuyện giữa hai người quá nhàm chán, trước kia hầu như ngày nào hai người cũng trò chuyện với nhau, đều là mấy đoạn đối thoại nhạt nhẽo, chẳng qua đó là khá bình thường giữa bạn bè với nhau, nếu mỗi lời nói đều khách sáo vậy thì không phải bạn thân.

Cố Hoài Bích ngáp một tiếng rõ to, tỏ vẻ hiện tại cậu rất mệt mỏi, cô nghe giọng cậu, cảm giác cậu giống một con chó lớn lười biếng ngủ không chịu dậy.

"Vậy anh ngủ đi."

"Ừm."

"Ngủ rồi hả?"

"Ừm."

Biên Biên không cúp máy, Cố Hoài Bích cũng không cúp máy ngay, hai người trầm mặc không nói gì, trong ổ chăn im lặng chỉ có tiếng hít thở của hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!