Cả một ngày Biên Biên đều có cảm giác chếnh choáng, mơ màng sắp ngủ, toàn thân mềm nhũn không có chút lực nào.
Lúc tan học, đi ngang qua sân thể dục, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Cố Hoài Bích.
Cậu mặc một chiếc áo bóng rổ mỏng chơi bóng cùng bạn bè trên sân thể dục. Sắc mặt cậu hơi tái, đôi môi khô khốc, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp của cậu, những nữ sinh của lớp 1 đang nhìn trộm cậu, còn giả vờ các kiểu.
Biên Biên nghĩ thầm, nếu không có những tin đồn thất thiệt, không biết Cố Hoài Bích sẽ tỏa sáng đến mức nào.
Cô vẫy tay với cậu, Cố Hoài Bích cố tình vờ như không thấy.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ngay cả Phan Dương cũng nhìn thấy Biên Biên, cậu ta nói với Cố Hoài Bích: "Ôi, cô bạn thanh mai xinh đẹp của cậu đến kìa."
Cố Hoài Bích nghiêng đầu nhìn Biên Biên, cô mệt mỏi ngồi ở bên cạnh vườn hoa, gương mặt ửng hồng như phát bệnh.
Cố Hoài Bích ném bóng đi, chạy qua. Cậu ngồi xuống rồi sờ lên trán cô, mặt không biến sắc nói: "Phát sốt rồi, đi bệnh viện."
Biên Biên không nhúc nhích, nắm lấy góc áo cậu: "Tối hôm qua anh ở đâu?"
"Mưa to, mắc kẹt ở tiệm internet."
"Ngày hôm qua tôi còn đi ra ngoài tìm anh." Biên Biên tủi thân nói: "Nhưng tìm không thấy, sau đó tôi lại đến đồn cảnh sát."
Ký ức bị đứt quãng nhưng Biên Biên vẫn nhớ rõ mình có đi tìm Cố Hoài Bích, cuối cùng loạn cào cào tới đồn cảnh sát.
Cố Hoài Bích mấp máy đôi môi mỏng khô khốc: "Tìm tôi làm gì?"
"Ngày hôm qua, hình như có gì đó lạ lắm xảy ra."
Biên Biên nhíu mày, trông rất hoang mang: "Tóm lại là cảm thấy có liên quan đến anh cho nên không yên lòng."
"Bệnh thần kinh."
Cố Hoài Bích vân đạm phong khinh* ngẩng đầu, nhìn hoàng hôn ráng đỏ ở xa xa.
*Vân đạm phong khinh: chỉ tính cách không màng đến những điều gì khác, đạm (nhàn nhạt) như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi.
Bầu trời sau cơn mưa luôn trong vắt như được thanh tẩy, đặc biệt đẹp đẽ.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Có điều Trần Biên Biên, cô nói rất đúng, cô không phải của tôi."
Biên Biên ngẩng đầu nhìn Cố Hoài Bích, trên mặt cậu là biểu tình hờ hững: "Cô có bạn bè của mình, có cuộc sống riêng, cô không thuộc về Cố Hoài Bích, tôi cũng sẽ không nói như vậy nữa."
Hiếm khi thấy cậu thiếu niên nóng nảy này có thể có hiểu chuyện đến thế, nhưng Biên Biên lại không cảm thấy vui nổi, trong lòng trống rỗng.
Cô tình thà rằng Cố Hoài Bích giống như trước đây, bá đạo ngang ngược, ép cô nhận mình là của cậu, đó mới là Cố Hoài Bích mà cô biết, còn bây giờ thì không phải.
Chợt Biên Biên có cảm giác bị vứt bỏ.
Cô hít hít mũi, cúi đầu lau nước mắt.
"Lại tới chiêu này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!