Quả nhiên không bao lâu sau trời đổ mưa, hơn nữa là mưa to tầm tã. Rầm, tiếng mưa rơi thường đi cùng với tiếng sấm sét vang dội.
Trần Nhân Nhân ở trường học luyện múa gặp mưa to nên vẫn còn ở trường, Vương Linh vội vàng cầm dù đi ra cửa, dặn Biên Biên trông chừng em trai Trần Trác.
Biên Biên ra khỏi phòng, ngồi trên sô pha trong phòng khách xem Trần Trác chơi ghép hình động vật.
Bức hình ghép đã được hoàn thành hơn nửa, Biên Biên nhìn bức hình ghép một con chó to đang tru lên với mặt trăng, tò mò hỏi: "Đây là chó gì vậy? To ghê."
Trần Trác nhẹ nhàng nói: "Chị thật ngốc, đây không phải chó, là sói cơ."
Chợt Biên Biên nghĩ đến hình xăm bên hông của người đó.
"Là sói thật à?"
"Tất nhiên, chỉ có sói mới có thể tru lên với ánh trăng."
Biên Biên đi đến ban công, nhìn mưa to trút xuống như rèm nước, cô gọi điện thoại cho Cố Thiên Giác.
"Anh cậu về chưa?"
Cố Thiên Giác bắt chéo chân, nằm trên giường lớn xem truyện tranh thiếu nữ: "Muốn hỏi anh tớ không phải trực tiếp gọi cho anh tớ là được à."
"Lâu rồi tớ chưa nói chuyện với anh ấy." Biên Biên cười ngượng ngùng: "Giúp tớ đi, cậu qua nhìn xem phòng bên cạnh chút."
Cố Thiên Giác rầu rĩ nói: "Tớ không có ở cạnh phòng anh ấy đâu, Cố Hoài Bích không cho tớ ở chung căn nhà với anh ấy. Phòng của cậu vẫn còn giữ như cũ đó, ai cũng không thể dọn vào ở."
Bỗng nhiên Biên Biên không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy hốc mắt có chút nóng, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.
Có điều Cố Thiên Giác vẫn giúp cô, bung dù hoa nhỏ bất chấp mưa to đi tới nhà của Cố Hoài Bích, đẩy cửa vào nhà, bước loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng lên lầu, gõ cửa gọi to: "Anh, anh về chưa! Về rồi thì trả lời!"
Trong phòng không có tiếng ai đáp lại.
Cố Thiên Giác cầm lấy điện thoại nói: "Hình như không có ở nhà."
"Chắc là chưa về đâu, mưa lớn thế này mà." Biên Biên thở dài: "Quên đi, chờ thêm một chút vậy."
"Biên Biên nhỏ bé, tớ phát hiện cậu cũng quan tâm anh tớ quá nha, sau khi mưa cậu như người mất hồn ấy, không phải mưa axit mà còn có thể xối đến cậu hỏng luôn rồi à?"
Biên Biên vội vàng nói: "Tớ mới không có quan tâm anh ấy!"
Không biết vì sao, nhưng trong lòng cứ bất an giống như sắp xảy ra chuyện vậy.
Cúp điện thoại, Biên Biên đang muốn gọi cho Cố Hoài Bích, thì lúc này Tiết Thanh gọi đến.
"Alô, Tiết Thanh..."
"Trần Biên Biên, cậu nghe tớ nói, cậu tránh xa Cố Hoài Bích một chút."
Trong điện thoại, giọng Tiết Thanh có vẻ gấp lắm, còn có tiếng t. hở dốc rất nhỏ, Biên Biên chưa từng thấy cậu ta hoảng đến mức này.
"Làm sao vậy, cậu nói chậm thôi."
"Lúc đầu tớ nghĩ là tên kia có bệnh, là tâm lý cậu ta bị bi. ến thái, nhưng tớ sai rồi, tên kia tên kia..."
Chợt Tiết Thanh im bặt, thế nhưng cậu ta đã quên mình muốn nói cái gì, cậu ta quên hết cả rồi! Rõ ràng mới đây còn ở trong đầu, vậy mà lại không nhớ rõ!
"Tớ muốn nói cái gì?"
"Cậu nói Cố Hoài Bích." Giọng Biên Biên nặng nề đi: "Cậu muốn nói cái gì về anh ấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!