Cố Hoài Bích bị Biên Biên cho là bi. ến thái đuổi đi, toàn bộ quá trình cậu cũng chỉ có năm chữ: "Cô nghe tôi giải thích", thế nhưng tên này lại không giải thích được thứ gì ra hồn.
Biên Biên đuổi cậu ra khỏi phòng, ngồi ở mép giường mà tức muốn hộc máu, cô cầm áo lót của mình lên, khuôn mặt hoàn toàn đỏ bừng.
Chiếc áo lót này cô để ở phía dưới gối nằm, chuẩn bị ngày mai mặc, ai biết Cố Hoài Bích lại lấy ra, cậu thật sự cho là bây giờ vẫn như hồi còn bé à, đồ của cô mà cứ thích chạm lung tung.
Nhớ lại cảnh vừa rồi, cậu ánh mắt trong veo, không giống như đám con trai hư hỏng làm chuyện đê tiện, chắc là cậu chỉ tò mò mà thôi.
Cô trở tay ném áo lót vào trong ngăn tủ, nằm trên giường nhìn trần nhà, bực mình lẩm bẩm nói: "Ngốc như heo."
Ở ngoài cửa, truyền đến tiếng của Vương Linh: "Sao đi rồi? Ở lại ăn cơm chiều đi."
"Không cần đâu."
Láng máng còn có thể nghe thấy giọng cậu run run.
Ngay sau đó, cậu vội vội vàng vàng chạy ra khỏi cửa, âm thanh chạy xuống lầu vang lên.
Biên Biên trở người ngồi dậy, vỗ lên giường một cái.
Ngốc dễ sợ! Có thang máy mà không đi! Ở đây tận lầu 23 đó!
**
Mấy ngày rồi Biên Biên phớt lờ Cố Hoài Bích, có đôi khi đụng mặt trong trường, cô sẽ đi đường vòng, không nói chuyện với cậu.
Sau đấy Cố Hoài Bích nhiều lần chặn đường cô, muốn cùng cô "Đàm phán hoà bình", giải thích rõ ràng.
Biên Biên cho rằng Cố Hoài Bích muốn xin lỗi mình, cho nên đứng khoanh tay hất mặt lên trời.
Cố Hoài Bích hết giật tóc cô, đến nhéo mạnh lỗ tai cô: "Còn trốn tôi."
"Ui, đau, buông tay, đau quá!" Biên Biên vội vàng kéo tay Cố Hoài Bích ra, oan ức nói: "Đến giờ mà anh còn ăn hiếp tôi!"
"Lúc nào tôi cũng có thể bắt nạt cô."
"Dựa vào cái gì." Biên Biên không phục: "Anh nghĩ là mình vẫn là đứa nhóc à."
"Trần Biên Biên, cô là của tôi." Cố Hoài Bích lại bắt đầu nhắc tới mấy lời lẽ "Nhàm tai" này với Biên Biên.
Còn không đợi cậu nói xong, Biên Biên không nể mặt mà đánh gãy lời cậu: "Ngay cả bầu trời là của anh, lá cây là của anh, bùn đất là của anh, còn có một nửa nhà đất ở Giang Thành cũng là của anh, nhưng Trần Biên Biên không phải của anh."
Phút chốc Cố Hoài Bích trầm mặt xuống: "Cô nói cái gì?"
"Tôi, tôi không phải của anh!"
Mặt Biên Biên đỏ bừng, dậm chân một cái: "Cho nên anh không được chạm vào tôi tùy ý như vậy, còn đồ của tôi anh cũng không thể chạm vào tùy tiện được."
Cố Hoài Bích chẳng hề biết Biên Biên nói vậy là do xấu hổ, cậu cảm thấy, lời này của Trần Biên Biên "Phản bội" một cách nghiêm trọng.
"Có phải có người khác rồi đúng không?"
Biên Biên:?
Cố Hoài Bích tiếp tục nói: "Tôi không cho phép."
Biên Biên:??
"Không ai được cướp cô khỏi tôi cả, nếu không người đó sẽ biến mất khỏi thế giới này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!