Gần tới cuối kỳ, Phan Dương cảm thấy Cố Hoài Bích là lạ.
Cậu không giống bình thường không nghe giảng bài hay ngủ trong giờ học mà bắt đầu ghi ghi chép chép lên sách vở, đủ các loại lời giải và còn đánh dấu phần quan trọng bằng ngôi sao năm cánh nữa.
Phan Dương dùng khuỷu tay chọc chọc Trần Chu, Trần Chu ngồi ở phía sau Cố Hoài Bích, cậu ta dùng điện thoại chụp trộm được nội dung cậu viết, phóng to lên cẩn thận xem kỹ, cuối cùng, sau khi nghiên cứu thì hai người họ nhất trí xác định, Cố Hoài Bích đây là đang ghi chú những phần trọng tâm cho kỳ thi cuối kỳ!
Trong mắt các bạn học Cố Hoài Bích là học thần, chỉ với mình cậu đã có thể đưa hẳn bình quân lớp 12 chuyên đội sổ lên đến top giữa.
Giáo viên vừa thương vừa ghét cậu, ghét cậu đi học không chịu nghe giảng, còn thương cậu là vì tại sao thành tích cậu có thể tốt đến vậy chứ!
Cho nên rốt cuộc học thần soạn ghi chú bài học cho ai đây?
Tan học, bọn Phan Dương trơ mắt nhìn Cố Hoài Bích xếp đống ghi chú lại cho ngay ngắn sau đó cẩn thận cất vào balo đi ra phòng học.
Bọn họ vội vàng đuổi theo và ghé vào trên ban công tầng năm rình coi.
Dưới lầu, Trần Biên Biên đang dắt xe đạp ra khỏi nhà giữ xe.
Cô mặc một chiếc áo len trắng muốt, mũ áo hình tai thỏ đung đưa trong gió, giữa một màu trắng tuyết làm tôn lên vẻ thông minh lanh lợi trên mặt cô.
Cố Hoài Bích bước vài ba bước đuổi theo cô, ném balo vào trong rổ xe cô rồi sau đó ngồi ở phía sau xe Biên Biên.
Biên Biên quay đầu lại nhìn cậu, nhíu mày: "Anh làm gì đó?"
"Chở tôi."
Biên Biên dùng hết sức lực từ lúc bú sữa mẹ tới giờ cố gắng đạp vài đạp, mệt đến thở hồng hộc: "Anh lớn rồi, tôi không chở nổi nữa."
Cố Hoài Bích vẫn ngồi yên trên xe cô như cũ, chết không biết xấu hổ mà dùng đôi chân dài chạm đất đẩy xe cho Biên Biên: "Tôi giúp cô, cố lên."
Biên Biên:......
Da mặt Cố Hoài Bích dày như vậy, dùng đủ mọi cách ăn hiếp cô, khi còn nhỏ chơi xích đu thì muốn cô đẩy, đi mua đồ thì muốn cô làm tay chạy vặt, đi xe đạp còn muốn cô chở. Biên Biên cảm thấy mình không khác gì người hầu sai vặt của thiếu gia giàu có.
"Cố Hoài Bích, tôi đi đường này mà, tôi phải về nhà nữa." Biên Biên quay đầu lại nhìn cậu: "Nhà tôi ngược đường với nhà anh."
"Ừ."
"Anh muốn đến nhà tôi à?"
"Được thôi."
"......"
Biên Biên là đang hỏi cậu chứ không phải đang mời cậu đâu! Làm gì mà đồng ý dứt khoát ghê!
Cô đứng dậy, dùng hết toàn bộ sức đạp xe, chở con quái vật khổng lồ cao 1m85, mệt đến thở hổn hển.
"Hôm nay cãi nhau với bọn Phan Dương hả?" Biên Biên thở hổn hển hỏi cậu: "Không phải thường ngày các anh đều cùng nhau chơi bóng sao?"
"Lâu rồi chưa đi chơi với Trần Biên Biên." Cố Hoài Bích thản nhiên nói: "Vũ lộ quân triêm*."
*Vũ lộ quân triêm: hiểu nôm na là hoàng đế có rất nhiều phi tần và ai cũng được sủng hạnh cả.
"......"
Biên Biên khẽ cắn môi, thầm nói cậu tự cho mình là hoàng đế sao! Còn vũ lộ quân triêm nữa! Ai thích ân sủng của cậu chứ.
Biên Biên thấy tên này thật sự muốn đến nhà cô, cô bóp phanh lại, chỉ vào đường cái phía trước, thở hổn hển nói: "Lên, lên dốc, tôi thật sự không lên nổi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!