Chương 24: Vĩnh viễn không được rời bỏ anh ấy

Dưới bóng cây, Biên Biên chấm chút thuốc mỡ trong suốt lên đầu ngón tay, sau đó dùng đầu ngón tay mềm mại bôi lên má trái của Cố Hoài Bích, động tác vô cùng dịu dàng.

Thấy Cố Hoài Bích căng mặt, cô cho rằng cậu đau nên nhẹ nhàng thổi lên mặt cho cậu.

Lông mi cô vừa dày vừa dài, trông giống như bàn chải nhỏ quét xuống, bao phủ con ngươi trong suốt tựa quả cầu pha lê của cô.

Không biết bắt đầu từ khi nào, cô trở nên xinh đẹp đến vậy, đẹp đến mức cậu sắp không nhận ra.

Mỗi lần nhìn cô, trái tim Cố Hoài Bích đều hoảng hốt đập loạn và chột dạ sợ hãi, trên đời này, cậu chưa từng sợ ai cả.

"Xong rồi, sẽ hết sưng nhanh thôi." Biên Biên đậy nắp thuốc mỡ lại, bỏ vào túi áo của Cố Hoài Bích.

Lúc này có bạn học đi ngang qua, Cố Hoài Bích lập tức đeo khẩu trang vào.

Biên Biên tưởng là cậu rất quan tâm đến hình tượng của mình.

"Anh nói anh ghen tị cái gì cơ." Cô ngồi bên cạnh cậu, hỏi: "Đến nỗi đốt sách của người ta vậy?"

Cố Hoài Bích đeo khẩu trang, có chút bực dọc, kịt mũi nói: "Mẹ nó, làm sao tôi biết được."

Là ghen tị đấy, ghen tị đến hận không thể ném tên đó xuống sông, hoặc là một đấm đánh chết cậu ta, nếu cậu ta còn dám tới gần Biên Biên, Cố Hoài Bích thật sự sẽ làm như vậy.

Biên Biên nhíu mày suy nghĩ: "Cũng không thể ghen tị Tiết Thanh lớn lên đẹp trai hơn anh được."

Cố Hoài Bích nghe vậy giật mình, vỗ vỗ sau đầu cô: "Trần Biên Biên cô bị mù rồi đúng không."

Biên Biên duỗi tay che lại đầu: "Ây... Nói đùa mà. Không phải cái này, vậy anh ghen tị cái gì thế, thành tích của Tiết Thanh còn không bằng anh nữa mà."

"Ai để ý mấy chuyện này."

Cố Hoài Bích ghen tị cái gì, cậu ghen tị Tiết Thanh cùng cô đi học, cùng nhau về nhà, ghen tị Tiết Thanh được cô mượn vở ghi chép, ghen tị cậu ta có thể làm bạn với cô, còn cậu thì luôn là người tổn thương cô, làm cô khóc, làm cô giận.

Những lời này Cố Hoài Bích không nói ra.

Biên Biên lại hỏi cậu: "Hôm trước thấy anh đi ra từ tiệm xăm hình, anh mới đi xăm hả?"

Cố Hoài Bích rầu rĩ đáp: "Ừ."

Biên Biên lập tức đánh cánh tay cậu một cái: "Đang yên đang lành xăm cái gì chứ, chỉ có con trai hư hỏng mới xăm hình thôi!"

"Ông đây là vậy đó, trước giờ có tốt đẹp gì." Cố Hoài Bích ăn đau nên rút tay về, bất chấp tất cả nói: "Cô chấp nhận được thì hai đứa mình có thể tiếp tục làm bạn, không thể chấp nhận thì tuyệt giao."

Biên Biên bĩu môi nói: "Thế anh cho tôi xem hình xăm trước đi, xem có đáng sợ không."

Trên đời này có rất nhiều hình xăm đáng sợ, cô vừa nhìn đã toát mồ hôi.

Cố Hoài Bích tức giận nói, cái này là muốn phải kiểm tra đánh giá, xem xem có đủ tư cách mới có thể làm bạn bè đúng không.

Cậu vén góc áo lên: "Tự xem đi."

Đây là Biên Biên lần đầu tiên nhìn thấy cơ thể của Hoài Bích, bụng cậu còn có cơ bụng chocolate, cực kỳ đều! Không biết làm sao cậu có thể tập luyện ra cơ bụng thế này, đây mà là học sinh trung học à!

Cố Hoài Bích thấy Biên Biên nhìn chằm chằm bụng cậu, cậu nhíu mày, nghiêng người chỉ chỉ vào chỗ bên hông eo mình: "Ở chỗ này."

Biên Biên tìm một lúc lâu, rốt cuộc cũng nhìn thấy hình xăm ở bên hông eo cậu.

Một con chó nhỏ màu đen, ngoan ngoãn mà ngồi xổm bên hông cậu, trông rất nhỏ, giống như một con dấu cao su được in ở đó, con chó nghiêm túc ngồi đấy, ngẩng cao cổ trông đặc biệt đáng yêu.

Biên Biên ngạc nhiên hỏi: "Anh... anh xăm một con chó ở đây hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!