Có đôi khi đi ngang qua sân bóng rổ, Biên Biên nhìn thấy có rất nhiều nữ sinh phấn kích đứng ở dưới tán cây nhìn trộm Cố Hoài Bích chơi bóng, các cô đứng ở xa xa nhìn không dám đến gần cậu.
Đôi lúc Biên Biên có suy nghĩ, cậu vốn được sống tự do, muốn làm cái gì thì làm cái đó, tự do tự tại.
Đời trước, cậu là kẻ điên dốc hết toàn bộ tài sản của tập đoàn để tiến hành thí nghiệm cải tạo gen, mưu toan thay đổi vận mệnh toàn nhân loại, cậu là con quái vật đáng sợ khiến cho mọi người ở Giang Thành mỗi khi nghe đến cậu là sợ vỡ mật.
Đối với Biên Biên mà nói, trong khoảnh khắc cậu cởi áo khoác để khoác lên trên người cô và cứu cô ra khỏi những đen đủi, cậu đã thay đổi quỹ đạo vận mệnh của cô.
Tuy thế Biên Biên lại không thay đổi được cậu.
Tiết Thanh và Tuệ Tuệ học cùng lớp, do trước đây hai người cũng thường xuyên gặp nhau nên trở thành bạn bè và hay đi tìm Biên Biên chơi.
Thành tích của Tiết Thanh vẫn luôn tốt, kỳ thi mỗi cuối tháng còn được hạng hai, cho nên thường phụ đạo cho Biên Biên và Tuệ Tuệ, ba người hay chơi cùng nhau, tạo thành mối "Tam giác thiếc" khá tốt.
Lúc chạng vạng, Biên Biên và Tuệ Tuệ cầm vở ghi chép của Tiết Thanh, chuẩn bị đến phố ăn vặt gần trường photocopy vở, mỗi người một bản mang về ôn tập.
"Nè Tiết Thanh, lần này cậu thi được hạng hai, giỏi quá đi." Tuệ Tuệ hâm mộ nói: "Nếu mà tớ thi được hạng hai, không biết cha mẹ tớ sẽ khen thưởng tớ cái gì nữa."
"Cha mẹ tớ sẽ không khen thưởng gì đâu." Tiết Thanh nói: "Hai người họ sẽ hỏi tớ là, tại sao không cố gắng hơn nữa giành hạng nhất."
Biên Biên biết, người nhà Tiết Thanh rất kỳ vọng vào cậu ta, bởi vậy yêu cầu vô cùng nghiêm khắc.
Nhắc tới hạng nhất, Tuệ Tuệ rùng mình: "Muốn kéo người đó xuống không dễ dàng gì."
"Đúng vậy." Tiết Thanh nhún vai: "Nhưng tớ sẽ cố gắng." "Không phải vấn đề là có cố gắng hay không, mà ở người đó."
Tuệ Tuệ bĩu môi: "Cậu ấy quá khủ. ng bố, bình thường hay trốn học thế mà còn có thể ngồi vững ở hạng nhất, mấu chốt là cậu ấy còn có thể thi đến điểm chênh lệch lớn như vậy."
Người bọn họ nói chính là Cố Hoài Bích, Tiết Thanh không rành lắm, nhưng Tuệ Tuệ và Biên Biên đã học cùng cậu ba năm đương nhiên biết rõ khả năng học tập kinh khủng của Cố Hoài Bích làm cho người ta cảm thán không thôi, đã gặp qua là không quên được thì không nói, vấn đề là có nhiều lần cậu đi học không cần nghe giảng, chỉ cần lật lướt qua sách giáo khoa hoặc là tài liệu phụ là có thể hiểu bài.
Biên Biên không nghi ngờ gì, nếu không phải bởi vì cậu không thích học tập cho lắm, với đầu óc như thế, chẳng cần phải đi học ở trường nữa, cậu chỉ cần ở nhà xem sách giáo khoa là có thể tham gia thi đại học rồi học đại học luôn.
Bởi vậy, tuy rằng Tiết Thanh thi được hạng hai, nhưng cậu ta muốn nhờ vào sự cố gắng của mình, giành lấy vị trí hạng nhất của Cố Hoài Bích, có điều xem ra không có khả năng rồi.
Điểm của hạng ba, bốn và Tiết Thanh chỉ cách nhau có vài điểm, còn điểm của bọn họ thua điểm của hạng nhất Cố Hoài Bích đến mấy chục điểm. Biên Biên và Tuệ Tuệ photocopy vở ghi chép ghi của Tiết Thanh, sau khi Cố Thiên Giác biết vội nhắn tin cho Biên Biên bảo cho cô ấy với, photo càng nhiều càng tốt.
Biên Biên nói: "Cậu mượn vở của anh cậu không đơn giản hơn à."
Cố Thiên Giác cười nói: "Cậu nó nhầm không, kiểu người như anh ấy đi học sẽ chép bài ư?
Ừ, nghĩ lại cũng đúng, Cố Hoài Bích giỏi như vậy, đi học còn vác cái balo rỗng theo thì cậu sẽ không ghi chú lại lời giảng đâu.
Bọn Biên Biên đang ở tiệm photocopy để photo vở ghi chép, đúng lúc nhìn thấy đám người Cố Hoài Bích đi ra từ tiệm xăm cách vách.
Hình như Cố Hoài Bích đi xăm hình, Biên Biên nghe thấy Phan Dương nói: "Hình xăm này của anh Hoài vị trí không tồi, hình vẽ cũng rất đẹp."
Nói xong cậu ta không nhịn được ôm bụng cười phá lên, mấy nam sinh ở phía sau cũng cười đến vật vã ngửa ra sau. Cố Hoài Bích lười để ý bọn họ, xách balo đi ra cửa vô tình đụng mặt với Biên Biên.
Cô gái mặc một chiếc áo lông mỏng màu vàng cam, áo lông có vẻ hơi phồng, làm tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp của côi.
Sau khi mười lăm tuổi, Trần Biên Biên bắt đầu cao lên, chân dài ra thêm vài centimet, dáng người thon gọn xinh đẹp xuất sắc.
Cố Hoài Bích nhìn thấy cô, sau đó khi thấy Tiết Thanh ở bên cạnh cô thì con ngươi màu quả phỉ dần lạnh lẽo đi.
Tiết Thanh có thể cảm nhận được ánh mắt đe dọa của cậu, không khỏi có chút rụt rè, nhưng cậu ta không hề lùi bước mà đi đến cạnh Biên Biên, hất cằm khiêu khích Cố Hoài Bích.
Biên Biên còn nhớ lần đánh nhau gần đây của bọn họ, cho nên không muốn để bọn họ xảy ra xung đột với nhau nữa, vội kéo Tiết Thanh và Tuệ Tuệ rời đi.
Bọn Phan Dương chăm chăm nhìn Biên Biên, thiếu nữ mười lăm sáu tuổi, đương thì phát triển đến xinh đẹp động lòng người, đôi mắt như hồ nước mùa thu kia liếc nhìn người khác một cái, đúng là muốn câu mất linh hồn nhỏ bé của người ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!