Chương 22: Sinh nhật

Mặt trời ngả về tây, bầu trời dần tối đi, bên đường đèn đường cũng sáng lên.

Đến lúc Cố Hoài Bích có cảm giác cánh tay mình mỏi nhừ đến mức không nhấc lên nổi, thì cuối cùng Biên Biên cũng khóc đủ rồi, cô dựa vào vai cậu, lau hết nước mắt nước mũi lên áo cậu.

Cố Hoài Bích nuốt một ngụm nước bọt trong sợ hãi, sau đó cậu lấy chiếc lá khô bên cạnh úp lên mặt cô, để cho cô lau nước mũi.

Biên Biên bĩu môi, lấy khăn giấy lau mặt sạch sẽ.

Cố Hoài Bích:......

Có khăn giấy thì tại sao không lấy ra sớm chứ!

Biên Biên đứng dậy trước mặt Cố Hoài Bích, nhưng cũng cao hơn Cố Hoài Bích đang ngồi một chút mà thôi.

"Có vài bạn học bị anh dọa tới mức tạm nghỉ học, thiếu chút nữa đã nhập viện, tinh thần không tốt chút nào hết."

Cô cau mày, trông rất nghiêm túc.

Cố Hoài Bích chống hai tay ra phía sau và ngả người ra sau, cậu nhe răng cười: "Ông đây cái gì cũng chưa làm."

Đúng, đúng là cái gì cậu cũng chưa làm, nhưng mặc dù là cậu không làm gì cả, chỉ có lắc lắc tay đã đủ để dọa không biết bao nhiêu bạn học yếu ớt.

Như lúc ở Vương Phủ Hoa Viên, cậu đeo mặt nạ thú trốn trong bóng tối hù dọa cô.

"Có một số người, bị tò mò quá mức."

Cố Hoài Bích nhìn cô, trầm giọng nói: "Cô gái ấy trốn ở phía sau kẹt cửa nhìn lén quái vật trông như thế nào, nếu không nhìn thấy nó, thì mỗi đêm cô ấy đều sẽ nhìn chòng chọc vào căn phòng tối với ánh mắt tò mò, cho nên tôi mới thỏa mãn nguyện vọng của cô ấy, để cho cô ấy nhìn thấy quái vật trông ra sau, nhưng sau khi nhìn thấy thì cô ấy lại sợ hãi."

"Trần Biên Biên cô nói xem, đây là tôi sai sao?"

Biên Biên bắt lấy cánh tay cậu: "Nhưng sau đó cô gái ấy cũng đã trở thành bạn tốt của quái vật không phải ư!"

Cố Hoài Bích rũ mắt nhìn những ngón tay nhỏ bé mềm mại của cô đặt trên vai mình.

Cậu kéo tay cô ra: "Cho nên, quái vật không có ăn cô ấy, nhưng trên thế giới này, cũng chỉ có một Trần Biên Biên."

Chỉ có Trần Biên Biên khóc mới có thể khiến cho trái tim cậu vỡ vụn.

"Tôi để bọn họ nhìn thấy rõ sự thật mà thôi." Cố Hoài Bích đứng lên, xoay người rời đi.

"Lạ thật, người thích vênh váo đồn thổi khắp nơi luôn là người bị sự thật hù chết khiếp."

Biên Biên nhìn bóng lưng Cố Hoài Bích, hét lên: "Cố Hoài Bích, hôm nay là sinh nhật tôi, anh đã quên sao!"

Cố Hoài Bích dừng bước chân lại, nhưng vẫn không quay đầu lại.

"Nếu... thật sự muốn tuyệt giao, Trần Biên Biên sẽ không bao giờ quan tâm anh nữa."

"Thật sự sẽ không quan tâm tới anh đâu!"

Thiếu niên vẫn không quay đầu lại, ánh chiều tà cuối cùng ở xa xa rơi vào trong bóng tối vô tận........

Buổi tối, ở quán ăn khuya, đám thiếu niên uống rượu nói chuyện phiếm, từng người từng người nói về chuyện ngày bé bị xa lánh của mình.

Cố Hoài Bích yên lặng lắng nghe, lần đầu tiên cậu biết, không phải quái vật thì cũng sẽ bị thế giới này ghét bỏ.

Phan Dương xắn tay áo, để lộ toàn bộ cánh tay trái đều là những nếp gấp thịt không đồng đều, thoạt nhìn vô cùng dị hợm, hình như là vết bỏng.

Cậu ta nói là do bảo mẫu trong nhà bất mãn chuyện mẹ cậu ta suốt ngày quát mắng, cho nên cố ý hất nước sôi vào người cậu ta, không chỉ là cánh tay, toàn bộ phần thân trên của Phan Dương đều trông như thế này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!