Trần Văn Quân đi tìm một vòng khắp các khác khu gần trường học, từ phố ăn vặt, đến khu thương mại nhưng vẫn không nhìn thấy Trần Nhân Nhân.
Biên Biên thấy ông tìm một cách mù quáng như vậy cũng không phải cách, vì thế vội gọi điện thoại cho Cố Thiên Giác.
"Cục cưng, muộn rồi còn tìm tớ có chuyện gì?"
Biên Biên giữ điện thoại, cách xa cha cô ra, thấp giọng nói: "Còn không phải lúc tối Trần Nhân Nhân đi chơi với nhóm Đường Bối đó à, bây giờ chưa về nữa, định hỏi cậu một chút, bên cậu có tin tức gì không ấy mà."
Bỗng Cố Thiên Giác cười: "Tớ đang định nói cho cậu đây, mới vừa rồi có bạn vừa nhắc tới chuyện này trong nhóm nè, không hiểu sao đám Đường Bối lại ở cùng với mấy tên bạn tốt của anh tớ, cả ngày chạy theo mông bọn họ chơi bóng rổ, còn đòi làm đội cổ động viên cho mấy tên đấy, nhưng mấy tên đó chả buồn quan tâm tới bọn họ, xem họ như người chết ấy."
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Vậy giờ cô ta đang ở chỗ Cố Hoài Bích ư?"
Cố Thiên Giác nhún vai: "Ai biết, dù sao thì... anh tớ cũng chưa về nữa, cậu hỏi anh ấy đi."
Biên Biên thấy Trần Văn Quân nôn nóng không thôi nên cúi đầu soạn tin nhắn cho Cố Hoài Bích.
Từ khi "Tuyệt giao", Biên Biên cũng từng gửi cho Cố Hoài Bích vài tin nhắn, nhưng cậu không trả lời, vì thế Biên Biên quyết định không quan tâm đến cậu nữa, nếu không đám nữ sinh đáng ghét trong lớp lại nói cô "Trần Biên Biên bị đá còn muốn quay lại."
……
Trong quán bar ồn ào, đám nam sinh đang chơi đổ xúc xắc, ai thua thì uống rượu, các nữ sinh cũng tham gia, bọn họ chơi rất vui vẻ.
Dường như lần nào mở xúc xắc Cố Hoài Bích đều thắng, đoán đại là ra đại, đoán nhỏ là ra nhỏ. Phan Dương liên tục nói, vận may này của anh Hoài đúng là quá tuyệt, nếu đi Macao đánh bạc, đảm bảo phất lên giàu trong một đêm.
Trần Chu nói: Anh Hoài nhà này còn cần phải phất lên sao?"
"Cũng đúng, ha ha."
Trần Nhân Nhân ngồi ở bàn đối diện nhiều lần lén nhìn trộm Cố Hoài Bích, những ngón tay thon dài của thiếu niên cầm hộp xúc xắc, ánh mắt âm trầm, miệng cười mỉa mai, khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta không thể nào rời mắt được.
Trần Nhân Nhân mặt bỏ tai bừng sờ lên khuôn mặt đỏ ửng của mình, tim đập thình thịch.
Cho dù là cậu nhìn thấy bất cứ cô gái nào, cậu cũng không để tâm.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại trong tay Cố Hoài Bích đột nhiên sáng lên, tầm mắt cậu lướt nhìn bâng quơ qua màn hình di động, sau đó buông hộp xúc xắc trong tay xuống.
"Cố Hoài Bích, cho hỏi Trần Nhân Nhân có ở cùng cậu không? Cô ấy là em gái kế của tôi, đã muộn thế này rồi vẫn chưa về nhà, giờ cha tôi rất lo lắng đang tìm cô ấy ở khắp nơi."
Cố Hoài Bích lần nữa ngồi lại trên sô pha, Phan Dương hỏi cậu: "Anh Hoài, không chơi nữa sao?"
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cậu thở nặng nề đáp: "Ừ."
"Ai nhắn tin cho cậu thế?" Trần Chu tò mò hỏi.
Cố Hoài Bích chưa bao giờ cho người khác thông tin liên lạc, điện thoại cũng ngàn năm không ai gọi, đến mấy anh em tốt còn chưa có được số điện thoại cậu nữa là.
Nhưng cho dù như thế, cậu vẫn thường xuyên mang điện thoại theo bên người, một phút cũng không rời.
Cố Hoài Bích tránh ánh mắt cậu ta, cúi đầu soạn tin nhắn.
Thật ra thì cũng không phải là soạn tin nhắn, cậu đây đang ngơ ngẩn nhìn cái tin nhắn kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!