Chương 19: Bọn họ cần phải sợ thêm chút nữa

Từ miệng Cố Thiên Giác, Biên Biên mới biết lúc Cố Hoài Bích nhập học gặp không ít khó khăn.

Sau chuyện ở bể bơi, các phụ huynh đều lo lắng con mình sẽ gặp nguy hiểm, nên họ đã cùng nhau phản đối việc Cố Hoài Bích tiếp tục học ở trường Gia Đức, có điều vì đã gần tới tốt nghiệp nên chuyện này không giải quyết được gì.

Bây giờ đã khai giảng, lúc ấy những phụ huynh ấy lại bắt đầu dậm chân, thậm chí còn đến trường học vài lần, nói nếu Cố Hoài Bích nhập học, bọn họ sẽ cho con mình chuyển trường.

Đối với chuyện này, thái độ của Đỗ Uyển Nhu cũng không vừa.

Cố Hoài Bích là thi vào trường Gia Đức với điểm số cao nhất, không có luật pháp hay nội quy trường học nào có quy định không cho cậu đi học ở trường.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phía trường học cố gắng ém chuyện này xuống, giải thích cho các vị phụ huynh rằng Cố Hoài Bích cũng giống với những học sinh khác, cậu được nhập học là do cậu thi được thành tích ưu tú, trường học không thể từ chối cậu nhập học chỉ vì cậu bị bệnh được, nếu không sẽ bị kiện.

Chuyện ầm ĩ một trận, đến cuối chỉ có một phụ huynh chuyển trường cho con mình.

Đa số những phụ huynh kia chẳng qua là dọa dẫm trường học mà thôi, vất vả lắm mới vào được trường trọng điểm cả nước, không ai nỡ chuyển con mình đi khỏi ngôi trường tốt thế này.

Nên chuyển trường chỉ có vị phụ huynh chuyển trường cho con kia, còn những người khác chỉ nói miệng chứ không làm.

Vị phụ huynh đó cũng hối hận lắm, nói muốn cho con nhập học lại, nhưng phía nhà trường lại không nhận, hơn nữa còn dùng chuyện này để cảnh báo những phụ huynh khác, không nên chống lại trường học.

Các vị phụ huynh đó tức giận đến mức cứ ba ngày là hai phía lại tới trường học làm ầm ĩ, thậm chí có một lần còn có sự can thiệp của cảnh sát, nhưng cũng chẳng thay đổi được gì.

Không phải ai cũng có nhiều cơ hội và người lớn nên có trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Cố Hoài Bích thuận lợi nhập học và bị phân tới lớp 12.

Mọi người đều biết, 12 ban có tiếng khó quản, học sinh lớp này đa phần không phải là học sinh cũ của trường, mà đều là phú nhị đại* bị gia đình ở nước ngoài nhét vào.

*Phú nhị đại: hay còn gọi là thế hệ siêu giàu thứ hai, cụm từ này dùng để chỉ tầng lớp các cậu ấm cô chiêu được sống cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước.

Những cậu ấm cô chiêu này có gia đình chống lưng, bình thường cha mẹ lại không ở bên cạnh quản thúc, bởi vậy cực kỳ kiêu ngạo bướng bỉnh, không ai quản được.

Cố Hoài Bích bị phân đến cái lớp gọi là "Vùng ngoài", là kết quả của sự thỏa hiệp giữa trường học và các phụ huynh.

Đỗ Uyển Nhu cũng không quan tâm Cố Hoài Bích bị phân đến lớp nào, dù cho các bạn học đó đều là thành phần xấu thì còn có thể xấu hơn Cố Hoài Bích à.

Chỉ cần cậu có thể học ở trường, được làm bạn với những đứa trẻ cùng tuổi, được giao tiếp bình thường với xã hội, không đến mức ngày nào cũng tự nhốt mình ở trong phòng Đỗ là Uyển Nhu đã A di đà phật cám ơn trời đất.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Về thành tích thì bà không cần phải lo lắng, Cố Hoài Bích rất thông minh, ở phương diện học tập không có bất kỳ vấn đề gì có thể làm khó được cậu.

Biên Biên nói chuyện điện thoại cùng Đỗ Uyển Nhu, đồng ý với bà nhất định sẽ quan tâm cậu nhiều hơn.

Cho nên cô tan học mỗi ngày, cô đều đến trước cửa lớp 12 chờ Cố Hoài Bích để về nhà cùng nhau. Vài nam sinh ngồi bên cạnh Cố Hoài Bích nhìn thấy Trần Biên Biên, xuýt nữa trợn trắng.

Cô ăn mặc chiếc váy trắng thoải mái, đứng ngược ánh hoàng hôn ở ngoài hành lang, gió khẽ thổi tóc mái cô, đôi mắt cô sáng ngời trong trẻo, lông mi vừa dài vừa cong vút.

Ánh mắt cô quét qua một lượt rồi dừng lại chỗ Cố Hoài Bích, cô mỉm cười vẫy tay với cậu, lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào.

Cô hoàn toàn không biết rằng, chỉ với một nụ cười khẽ của cô đã khiến cho tim các thiếu niên đập thình thịch mãi không thôi.

"Cô ấy tới tìm Cố Hoài Bích à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!