Trong cửa hàng điện thoại, Biên Biên nắm chặt một ngàn tệ hơn cô vất vả kiếm được trong tay, nghiêm túc chọn điện thoại.
Cố Hoài Bích vừa ý vài kiểu tính năng hiện đại, khá thu hút đối với các chàng trai. Tuy thế miễn là Biên Biên nhìn xem giá cả là lắc đầu ngay.
Những kiểu có tính năng hiện đại cô không mua nổi.
Đối với những kiểu giá cả và tính năng hợp lý mà Biên Biên chọn thì Cố Hoài Bích lại chướng mắt, rất không vừa lòng còn bá đạo không cho cô mua.
Hai người đi dạo cả một buổi trưa mà vẫn không thu hoạch được gì.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Biên Biên bực tức nói: "Thôi, ngày mai anh không cần phải đi mua điện thoại với tôi đâu."
Cứ như vậy suốt cả mùa hè bọn họ vẫn chưa đạt được mục đích, thiếu gia có tiền đương nhiên cái gì cũng phải là tốt nhất, nhưng Biên Biên nào phải là tư bản thích tùy hứng đâu.
Hai người đi đến một trung tâm thương mại, trong trung tâm có hoạt động đập trứng vàng, 100 tệ đập một lần.
Nhân viên hoạt động đặt điện thoại iPhone vào trong trứng vàng, sau đó xáo trộn vị trí các quả trứng vàng để mọi người đập trứng lấy quà, cho dù đập không được điện thoại iPhone cũng có thể nhận được nhiều phần quà khác, tuy giá trị không đến một trăm tệ nhưng trông rất vui.
Cố Hoài Bích hứng thú nói: "Cho tôi 100 tệ, tôi giúp cô đập được điện thoại iPhone."
"Không cần đâu!" Biên Biên vội che túi tiền lại: "Lừa người, chỗ này có nhiều trứng vàng như vậy cơ hội quá xa vời!"
Ở đây có khoảng vài trăm quả trứng vàng lớn bé, còn điện thoại iPhone chẳng được mấy chiếc, lấy tiểu đánh đại, nói không chừng lỗ sạch vốn.
Biên Biên không muốn lãng phí số tiền mình vất vả kiếm được ở đây.
Cố Hoài Bích trực tiếp lấy từ túi tiền cô 100 tệ, giơ giơ lên, cười nói: "Tin tôi."
Biên Biên nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với cậu: "Anh... Nếu anh không đập trúng, tôi sẽ giận đấy!"
Cố Hoài Bích đưa tiền cho nhân viên hoạt động, hỏi: "Điện thoại này là thật hay giả?"
Nhân viên hoạt động đưa một hộp iPhone mới toanh cho Cố Hoài Bích và nói: "Cậu kiểm tra đi, vỏ hộp còn nguyên đây này."
Cố Hoài Bích nhận lấy cái hộp nhìn qua chút rồi ném trả lại cho nhân viên hoạt động: "Được rồi, đặt vào đi."
Nhân viên hoạt động đặt điện thoại iPhone vào trứng vàng và kéo màn xuống để xáo trộn các quả trứng, sau đó cho Cố Hoài Bích chọn một quả trong mấy trăm quả trứng vàng.
Chỉ có thể nhìn, không được sờ, cũng không thể ước lượng trọng lượng được.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đám đông vây xem náo nhiệt, có người còn lên tiếng chỉ đạo: "Cái này cái này, tôi cảm thấy có thể là cái này!"
"Đừng đừng, chọn cái thứ hai đi, tôi cảm thấy là cái thứ hai đó."
Biên Biên vốn không đồng ý với cậu, nhưng đến khi thấy Cố Hoài Bích áp sát vào trứng vàng, nhắm mắt lại ngửi.
Cô nhíu mày ngờ vực, tiếng tim đập thình thịch vang lên.
Tên này... Chẳng lẽ có thể ngửi thấy được trong quả trứng vàng nào có điện thoại sao?
Biên Biên nhớ lần trước hai người ở cách nhau cả một sân thể dục to đùng cậu còn có thể nghe thấy Biên Biên khen lớp trưởng uốn tóc đẹp, thế thì còn có chuyện gì Cố Hoài Bích làm không được chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!