Chương 16: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, cha Biên Biên lái xe vào Vương Phủ Hoa Viên, đón cô về nhà.

Xe cha cô chạy là một chiếc xe địa hình do công ty cấp, cốp xe rất lớn, đủ để chứa hết vali của Biên Biên.

Thế nhưng Đỗ Uyển Nhu còn chuẩn bị rất nhiều quần áo mới cho Biên Biên, còn có không ít người giúp việc tặng quà chia tay cô, cho nên đồ của Biên Biên đầy cả cốp xe.

Đỗ Uyển Nhu không nỡ để Biên Biên đi, ở chung ba năm, bà đối xử với Biên Biên như con gái ruột của mình.

"Sau này lúc nào cũng có thể đến Vương Phủ Hoa Viên chơi, nơi này vĩnh viễn là nhà của con."

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Biên Biên gật đầu, không đành lòng mà ôm Đỗ Uyển Nhu, mấy năm nay, Đỗ Uyển Nhu đối xử với cô như con gái của mình, cô tìm được ở trên người Đỗ Uyển Nhu tình thương của mẹ bị thiếu mất từ lâu.

Đỗ Uyển Nhu quay đầu lại hỏi Chu thẩm: "Hoài Bích đâu, sao không ra tiễn bạn nhỏ của nó?"

Chu thẩm nói thiếu gia đã đi ra ngoài từ sáng sớm rồi, không biết đang ở chỗ nào.

Biên Biên lập tức nói: "Là con bảo cậu ấy đừng tới."

Đỗ Uyển Nhu biết, bất cứ lúc nào, Biên Biên cũng bao che cho Cố Hoài Bích. Mấy năm nay, mặc kệ cậu phạm vào lỗi gì, Biên Biên luôn đứng ra "Gánh tội thay" cho cậu, chăm sóc cậu mãi thành thói quen.

Đại sư nói cô là "Quý nữ" của mệnh cậu, như thể cô phải chăm sóc và bao dung cậu nhiều hơn.

Lần này Biên Biên dọn ra khỏi Cố gia, Đỗ Uyển Nhu đồng ý cũng vì lo lắng bọn nhỏ đều lớn cả rồi, nếu cứ mãi ở chung, sớm chiều bên nhau, e là không thích hợp.

Nhưng chỉ cần hai người vẫn là bạn, trong trường học cũng có thể thường xuyên gặp mặt nhau thì hẳn là không có vấn đề gì lớn.

Biên Biên ngồi ở trên xe địa hình, ấn cửa sổ xe xuống, nhìn ngọn núi giả quen thuộc trong Vương Phủ Hoa Viên và những hàng cây nhỏ dần ở phía xa, trong lòng có chút buồn bã.

Đây là nơi cô sống trong ba năm qua, mọi người ở chỗ này ai cũng đối xử với cô rất tốt, cuộc sống của cô cũng ổn hơn nhiều.

Còn có cái người luôn nhốt mình ở trong phòng, cậu luôn ức hiếp cô, còn thường xuyên không để ý tới cô, tính cách kỳ cục, nhưng vào những giây phút nguy hiểm nhất, cậu hoàn toàn tình nguyện xả thân vì cô.

Đời trước, Biên Biên quen nhìn lòng người hiểm ác, thế gian cực khổ và cuộc sống tàn nhẫn; nhưng đời này, vũ trụ lại đối xử dịu dàng với cô.

Đứng ở bên cạnh Cố Hoài Bích, thì cô sẽ trải qua cuộc đời bình yên vô lo sao?

Đương lúc Biên Biên đang mơ màng suy nghĩ, ở trên núi giả cách đó không xa, cô nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.

Cố Hoài Bích!

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cậu đang đuổi theo xe địa hình, nhanh nhẹn vượt qua ở từng ngọn núi giả và bóng cây loang lổ.

"Cố Hoài Bích!"

Biên Biên đưa đầu ra cửa sổ xe, vẫy tay với cậu: "Cố Hoài Bích, hẹn gặp lại!"

Xe địa hình chạy ra khỏi cổng Vương Phủ Hoa Viên, Cố Hoài Bích đứng trên một ngọn núi giả, đón ánh sáng mặt trời, trông về phía cô ở xa.

Hồi ức ba năm qua hiện lên trong đầu Biên Biên, cô cảm giác cổ họng có chút chua xót, trong lòng vô cùng.

Có vô số lần cô cùng Cố Hoài Bích ngồi ở trên núi giả ngắm hoàng hôn, ngắm hoàng hôn xong lại ngắm nhìn sao trời, sau đó cô ngủ quên mất, nhưng khi tỉnh lại thì lúc nào cũng nằm trên giường của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!