Sau nhiều đêm trằn trọc, Trần Biên Biên vẫn luôn nhớ đến cảnh tượng ngày hôm đó.
Nếu khi đó, cô lại dũng cảm hơn, không kinh ngạc và sợ hãi đến thế, có phải u ám trong mắt cậu sẽ vơi đi một ít chăng.
Đôi tay bị cậu giấu rất nhiều năm kia, trên mu bàn tay có một lớp lông dài màu nâu, ở dưới ánh sáng mặt trời được phản chiếu bởi những gợn sóng của hồ bơi trông nó vô cùng dị thường khiến cho mọi người sợ hãi.
Biên Biên hoảng đến quên cả hít thở, nhìn đôi tay kỳ dị của cậu chằm chằm không chớp mắt.
Cố Hoài Bích đứng lên, cậu theo bản năng giấu tay ở sau lưng. Cậu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt kinh sợ của mọi người.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong đám người, không biết là ai hét khàn cả giọng, hô: "Quái vật!"
Vì thế, cái cách gọi này gần như biến mất suốt ba năm qua lại một lần nữa quanh quẩn bên tai Cố Hoài Bích.
Giây tiếp theo, các bạn học chạy loạn khắp nơi như muốn chạy trốn khỏi khu bơi lội!
"Quái vật!"
"Cố Hoài Bích là quái vật thật kìa!"
"A a a a!"
……
Cố Hoài Bích biết, bắt đầu từ giờ phút này, cuối cùng cậu vẫn không thoát khỏi được hai chữ "Quái vật" mang đến cho cậu ác mộng này.
Biên Biên ngồi dưới đất hít thở dữ dội, giọt nước theo sợi tóc ướt sũng của cô trượt xuống nhỏ thành từng giọt, cô nhìn tay Cố Hoài Bích cả kinh nói không nên lời.
Đáy mắt cậu lạnh lẽo, càng nhìn càng lạnh.
Mặc dù Tạ Đường và Trương Dã không có chạy đi, nhưng cũng bị dọa không nhẹ, bọn họ lưng dựa vào tường, nơm nớp lo sợ nói: "Rốt cuộc sao lại thế này, tay cậu, sao... Sao lại như thế kia?"
Cố Hoài Bích quét mắt nhìn bọn họ, những người này ngày thường đều là bạn bè có quan hệ không tồi với cậu.
Cậu chậm rãi đưa tay từ phía sau ra, dưới bóng nước, đôi tay phủ đầy lông màu nâu phản chiếu ánh sáng xanh kỳ lạ, phút chốc, lớp lông dần mờ đi, tay cậu trở về hình dáng tay người bình thường.
Trắng nõn, thon dài, xương ngón tay nhỏ gầy, là một đôi ta xinh đẹp của thiếu niên.
Nhưng không đợi mọi người thở phào nhẹ nhõm, đầu ngón tay đột nhiên mọc ra móng tay bén nhọn, đôi tay kia càng trở nên đáng sợ hơn, y như dã thú!
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười đáng sợ, tựa như lúc trước cậu dùng mặt nạ thú hù dọa Biên Biên, lúc ấy đúng là kiểu cười này, khiến người ta sởn tóc gáy.
Có vẻ như cậu đang cố ý hù dọa bọn họ, đôi tay kia không ngừng biến thành hình dạng dữ tợn.
"Má ơi!"
"Cố Hoài Bích cậu cậu cậu... Cậu đừng ăn tôi!"
"Ôi, chịu không nổi nữa, ông đây đi trước một bước!"
Trương Dã té ngã lộn nhào, chật vật chạy ra ngoài, Tạ Đường thấy thế, vội vàng hô to: "Đợi tới với!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!