Buổi chiều nọ năm mười hai tuổi, Biên Biên lần đầu có kinh.
Ngay từ đầu, Cố Hoài Bích cũng không biết đó là cái gì, cậu cho rằng cô bị thương, nên cô khiêng đến sau vườn không có ai, duỗi tay vạch phía sau quần cô nhìn.
Đột ngột như thế Biên Biên không kịp tránh, thẳng tay tát cậu.
Phản xạ của Cố Hoài Bích rất tốt nên nghiêng đầu tránh được.
"Anh điên rồi!"
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Cô mới điên!"
Biên Biên gấp đến độ mặt đỏ cả lên, không ngừng quay đầu lại nhìn quần mình, cô lùi về sau vài bước, tay nắm chặt bên góc quần.
Cố Hoài Bích ngửi thấy mùi máu rất nồng trên người cô, lo lắng nói: "Cô bị thương."
"Tôi, tôi không có." Biên Biên che quần lại xoay người bước đi, cắn răng nói: "Anh đừng chạm vào tôi."
Cố Hoài Bích sao có thể dễ dàng buông tha cô như vậy, cậu đuổi theo nói: "Để tôi cầm máu cho cô."
"……"
Nghĩ đến cách cầm máu độc đáo của cậu, Biên Biên cảm thấy thở không nổi mà.
**
Ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ trên mái nhà, hắt xuống một hình vuông nghiêng lệch trên sàn gỗ, trong ánh nắng bụi bặm bay bay.
Thiếu niên đứng ở trên cầu thang, nhắm mắt lại đón ánh mặt trời, cậu nghe thấy âm thanh hỗn loạn của cô gái trên lầu, còn có tiếng tắm rửa, thậm chí, cậu còn nghe được cả tiếng tim đập dồn dập của cô.
Bài học đầu tiên của cuộc đời Cố Hoài Bích được cô giáo Biên Biên nói cho cậu biết nam nữ khác biệt như thế nào, nói mỗi tháng các cô gái đều phải gặp một họ hàng gọi là "Bà dì."
Cố Hoài Bích cảm giác hơi hoảng, hơn nữa trái tim cũng có chút nóng.
Ánh mắt cậu nhìn cô dịu dàng đi không ít.
Cố Hoài Bích đưa cô vào Vương Phủ Hoa Viên bằng "Cửa nhỏ bí mật," mặc dù không nói ra nhưng trong lòng hai người bọn họ đều rõ không nên động đến người khác, dẫu sao... Biên Biên nói đây là chuyện riêng tư của con gái.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau khi Biên Biên dặn dò, Cố Hoài Bích lại từ "Cửa nhỏ bí mật" chuồn ra ngoài, lúc trở về cầm theo một túi băng vệ sinh, đưa qua kẹt cửa cho Biên Biên.
Cửa phòng lại đóng chặt, cậu dựa lưng vào vách tường nhắm mắt lại.
Cậu lại nghe được âm thanh từ bên trong cánh cửa truyền đến, thậm chí cậu có thể từ âm thanh trong đó, nhìn thấy những chuyện xảy ra trong phòng.
Thế giới này ở trong mắt cậu hoàn toàn trong suốt, không có bất cứ cái gì che lại...
Cố Hoài Bích cảm thấy như thế này không tốt lắm, vì thế cậu tránh đi xa hơn chút, hơn nữa còn chọc ngón trỏ vào lỗ tai để bịt tai lại để không nghe thấy gì nữa.
Đến khi Biên Biên thay quần xong đi ra ngoài thì thấy Cố Hoài Bích đang che lỗ tai lại ngồi một mình ở cầu thang, bộ dạng "Phi lễ chớ nghe."
"Cố Hoài Bích, tôi xong rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!