Chương 10: Lần đầu tiên bà dì tới

Trên người An Dao đúng là có mùi thơm, sau khi cô vào phòng học có rất nhiều bạn học ngửi thấy.

Nữ sinh ấy mà, trên người luôn có mùi hương, chuyện này rất bình thường.

Nhưng bạn học này dám nói bị nữ thần huân đến...

Cũng quá kiêu ngạo rồi.

Biên Biên quay đầu lại nhìn Cố Hoài Bích đầy trách móc.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cậu đang dựa lưng vào bàn phía sau, chợt va chạm ánh mắt với Biên Biên cậu lập tức lạnh nhạt dời ánh mắt đi.

Biên Biên thật lòng hi vọng Cố Hoài Bích có thể kết giao được với vài người bạn tốt ở lớp mới, năm tháng trưởng thành có bạn bè ở bên cạnh sẽ không cô đơn nữa.

Biên Biên tin, chỉ cần cậu có bạn tốt bên cạnh sẽ không bị lạc lối.

Dù sao, chàng trai thích núi cao và rừng rậm như thế sao là quái vật từ bé được.

Nhưng mà, mới có ngày đầu lộ mặt cậu đã đắc tội với nữ sinh được yêu thích nhất lớp mất rồi.

Cái tính tình không kiêng nể gì này thật sự sẽ đắc tội với rất nhiều người đó! Biên Biên không khỏi lo lắng cho cuộc sống học tập về sau của cậu.

Bạn cùng bàn của Cố Hoài Bích hiện tại là một nam sinh tên là Tạ Đường, cậu ta biết Cố Hoài Bích không phải người lương thiện gì cho cam, tương lai cậu ta có thể phát huy ở lớp hay không nói không chừng còn phải dựa vào vị lão đại tính tình kiêu ngạo này.

Vì thế Tạ Đường dịch sát vào Cố Hoài Bích, khẽ hỏi: "Này, tớ tên là Tạ Đường, cậu tên là gì?"

Cố Hoài Bích không để ý đến cậu ta, ngoại trừ Biên Biên cậu chưa từng cùng bạn cùng lứa tuổi nói chuyện. Bất chợt có người chủ động bắt chuyện với cậu, bản năng cậu cảm giác không thích ứng được, bởi vậy nhích sang bên cạnh cách xa Tạ Đường một chút, rất là lạnh lùng.

Tạ Đường tính tình tùy tiện, cũng không thèm để ý, cậu ta nhìn bao tay da của cậu, lại nhìn lên cổ áo sơ mi, rồi đến tay áo, ngay cả cúc áo ở tay áo cậu cũng được cài lại cẩn thận, bề ngoài rất cân xứng với thân hình cậu.

"Người anh em, cậu không nóng hả, mùa hè còn mặc áo dài tay."

Cố Hoài Bích lạnh lùng liếc cậu ta, Tạ Đường ngượng ngùng câm miệng lại.

Các lão đại đều nóng nảy, không có việc gì cả, cậu ta là người có lòng bao dung mà.*

*Câu gốc là "Trong bụng Tể tướng có thể chèo thuyền" là ý chỉ làm người thì phải có sự độ lượng, tấm lòng rộng mở.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chủ nhiệm lớp thấy các bạn học đều đến đông đủ nên nói sơ qua một chút về nội quy trong lớp, bà còn nói cuối buổi sẽ cho từng bạn học đứng lên tự giới thiệu về mình để làm quen với nhau.

Sau khi tan học, mấy nam sinh ở phía sau đã làm quen với nhau, cùng nhau bàn tán――

"Sao không thấy quái vật đâu hết vậy, không phải nói cậu ta cũng ở lớp chúng ta à?"

"Bị hù sợ không dám xuất hiện nên chạy mất rồi."

"Tiếc quá, tớ còn muốn nhìn xem trông quái vật ra sao."

Có nữ sinh mở miệng hỏi: "Trương Dã, cậu không sợ quái vật ư?"

Trương Dã dậy thì sớm, vóc dáng cao, hình thể cũng tương đối cường tráng, cậu ta cười nhạo nói: "Có cái gì sợ đâu, cha tớ là cảnh sát, nếu quái vật muốn ăn thịt tớ cha tớ sẽ bắt quái vật lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!