Chương 8: (Vô Đề)

Dường như cô đã chìm trong mơ lâu lắm rồi, lúc Lục Tắc Linh tỉnh lại thì trời đã sáng, ánh mặt trời sáng rỡ từ ngoài cửa sổ chiếu vào, những hạt bụi trong không khí dưới ánh nắng mặt trời cũng trở nên vàng hơn, rất rống với giấc mơ ngọt ngào của cô. Nhưng đã qua một đêm rồi, cô cũng nên tỉnh mộng thôi.

Lục Tắc Linh vừa mới tỉnh dậy nên động tác có hơi chậm chạp, trên chiếc giường lớn giờ đây cũng không còn bóng dáng của Thịnh Nghiệp Sâm nữa. Cô khẽ ngồi dậy, liền nhìn thấy Thịnh Nghiệp Sâm ngồi hối hận trên ghế sa lon, hai tay chống lên đầu, dáng vẻ vô cùng đau khổ.

Nghe thấy trên giường có tiếng động, Thịnh Nghiệp Sâm theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt của Lục Tắc Linh, anh liền quay sang chỗ khác. Lục Tắc Linh có thể thấy được trong mắt anh toàn là hối hận, khó chịu, áy náy, lúng túng... Tóm lại, tuyệt đối không có bất kỳ vẻ vui sướng nào.

Cô trầm mặc mặc quần áo, động tác rất nhanh, âm thanh cũng rất nhỏ. Rốt cuộc cô cũng đã biết, đêm hôm qua cô đã tự mình đánh mất một thứ quý giá của mình, đó chính là lòng tự tôn.

Mặc quần áo xong, cô đi vào nhà tắm rửa mặt, đến lúc đi ra, vẻ mặt của Thịnh Nghiệp Sâm vẫn y như lúc nãy, nhìn thấy cô bước ra ngoài, chân mày càng nhíu chặc hơn thành hình chữ xuyên, nhìn cô chằm chằm.

Chắc hẳn là anh đã bị dọa đến mất hồn, anh vẫn trầm mặc không nói gì, cúi đầu, cũng không nói chuyện. Rồi anh trở nên vội vã, mặc cái áo sơ mi nhăn nhúm lên người, có thể là do còn quá hốt hoảng, nên cũng không thèm sửa sang lạng vạt áo sơ mi, nó ỉu xìu cụp xuống, giống y như một chú cún nhỏ đang cụp tai chờ chịu phạt. Lục Tắc Linh chưa từng thấy anh luống cuống như bây giờ, cô có nên vui mừng không? Cuối cùng cũng có một ngày, cái tên Lục tắc Linh của cô chiếm hết mọi suy nghĩ của anh?

Rõ ràng là cô nên vui mừng? Xảy ra chuyện như vậy, cô yêu cầu anh chịu trách nhiệm cũng là chuyện bình thường phải không? Một khuê nữ trong trắng làm chi người ta phải ngủ chung với mình?

Nhưng tại sao cô lại cảm thấy thê lương đến như vậy? Mặt trời càng lúc càng lên cao, ánh mặt trời cũng trở nên chói mắt hơn. Lục Tắc cảm thấy mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ, cô lặng lẽ xoay người sang chỗ khác, nhìn dòng người đông đúc bên ngoài của sổ, cô không biết là mình đang suy nghĩ việc gì, giống như cô đã suy nghĩ rất nhiều, rồi lại giống như không hề suy nghĩ bất cứ điều gì. Rồi trong nháy mắt, cô mơ mơ màng màng nhìn thấy hình bóng cua 3me5.

Lòng cô tự nhiên chua xót, trong một chốc đó, cô chợt nhớ mẹ da diết.

Cô cũng có lúc yếu đuối như vậy sao?

Cô không nhớ mình đã trầm mặc trong bao lâu, Lục Tắc Linh xoay người lại, Thịnh Nghiệp Sâm đang nhìn chầm chầm bóng lưng của cô, thấy cô quay người lại, cơ thể đột nhiên run lên một cái.

Lục Tắc Linh nhấp nhẹ đôi môi, nhếch miệng lên cười: "Học trưởng, em đi đây, buổi chiều em còn có tiết." Giọng nói nhẹ nhàng như nước, giống như chưa từng có chuyện gì xãy ra vậy.

Cô bước từng bước đi lại cánh cửa, cố kiềm chế không cho mình quay đầu lại, cũng cố nén không để cho mình run rẩy.

"Thật xin lỗi." Từ sau lưng truyền đến giọng nói khàn khàn run rẩy của Thịnh Nghiệp.

Lục Tắc Linh ngẩng đầu lên, cố kiềm nén những giọt nước mắt sắp sửa tràn ra ngoài của mình. Chỉ có ba chữ thôi, nhưng lại giống như lưỡi dao bén ngót đam thẳng vào trái tim cô, cô không nhịn được lấy tay đè ngực lại, sao lại đau đến như vậy, đau đến nổi cô không thể gượng dậy nổi.

"Thật xin lỗi cái gì? Không có gì xảy ra cả, anh uống say nên em chăm sóc anh một chút thôi." Rõ ràng là vô cùng đau, nhưng cô lại cố cười, cố glàm cho vẻ mặt của mình trở nên rạng rở hơn: "Anh yên tâm, em sẽ không nói với ai đâu, anh cũng không cần phải nhớ làm gì."

Nói xong, Cô mở cửa phòng, vội vã rời đi, để lại một mình Thịnh Nghiệp Sâm ở lại. Bước chân của cô trở nên gấp gáp, cô sợ nếu chậm trể thêm một phút nào nữa, cô sẽ không chịu được mà rơi nước mắt.

Tấm thảm của khách sạn rất mềm mại, bước lên cũng không có cảm giác gì, hành lang cũng không quá rộng, chỉ là ánh sáng không được tốt lắm, phía trước u ám, làm cho Lục Tắc Linh không thể nhìn thấy gì...

Vọt ra khỏi khách sạn, Lục Tắc Linh đi bộ rất lâu, đi tới mức toàn thân không còn chút sức lực nào, mồ hôi không ngừng chảy ra cô mới chịu dừng lại. Cô muốn toàn bộ sinh lực trong cơ thể cô bốc hơi đi hết. Như vậy, cô cũng không còn hơi sức để khóc nữa.

Cô ngơ ngác nhìn quang cảnh thành phố, nhìn dòng người tấp nập, rồi nghĩ đến cuộc sống phù du này, tại sao lại không chừa lại chút lưu luyến nào lại cho cô?

Mọi người đều chạy theo những cảnh vật ở phía trước, không ai dừng chân lại chỗ này. Cho dù cô có cảm thấy khó chịu như thế nào đi chăng nữa, cũng sẽ không có bất kì ai vì cô mà dừng lại. Lòng người, vốn là thứ lạnh lùng nhất.

Lúc trở về trường học, cô đi ngang qua tiệm thuốc, suy đi nghĩ lại cuối cùng vẫn quết tâm đi vào. Thu ngânlà một người phụ nữ trung niên, nếu như mẹ Lục Tắc Linh vẫn còn, ước chừng cũng cỡ độ tuổi này. Cô níu thật chặt lấy ngón tay của mình, cô không dám nhìn vào ánh mắt của dì ấy, cô cảm thấy mình thật sai lầm, đứng cả nửa ngày vẫn không thể nào nói được.

Cho đến khi ngoài cửa truyền vào những tiếng cười nói của những cô nữ sinh, cô mới nhỏ giọng hỏi: "Dì ... Có thuốc ngừa thai không?"

Dì ấy không nói gì, nhanh chóng lấy một hộp thuốc từ trong tủ ra đưa cho cô, cứ như tập mãi rồi nên thành thói quen.

Lục Tắc Linh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình sẽ là một trong những nguyên nhân làm cho dì thu ngân trở nên vô cảm. Từ nhỏ đến lớn cô đều lớn lên trong quy củ, mặc dù không có cống hiến gì cho xã hội, nhưng cũng chưa từng làm bất cứ việc cứ xấu gì, ba luôn nói cô là đứa con gái ngoan.

Nhưng bây giờ thì sao? Cô cũng không muốn mình trở thành người như thế này.

Trả tiền xong, cô bước thật nhanh ra khỏi cửa, nửa đi nửa chạy trở về túc xá.

Còn chưa vào phòng ngủ, thì bị Hạ Diên Kính từ trong phòng bước ra cản lại. Cô nhíu chặt mày, cửa phòng đột nhiên đống lại, cô bị kéo lên sân thượng.

Cô ấy thật sự rất mạnh, tay Lục Tắc Linh bị cô ấy kéo đến phát đau.

"Hôm qua, cậu đi đâu?" Hạ Diên Kính nghiêm túc chất vấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!