Có lẽ là do bị chột dạ nên Lục Tắc Linh không dám lên tiếng, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Thanh. Những ý tưởng hèn hạ không thiết thực đó đã mon men ở trong lòng cô quá lâu, sắp mục nát mất rồi, Lục Tắc Linh cũng đã quên cái gì
gọi là xấu hổ, cô ở trong vũng bùn giãy giụa quá lâu rồi, đã sớm quên
cái gì gọi là sạch sẽ. Diệp Thanh chỉ nói có một câu thôi mà đã chạm
đúng điểm yếu của cô, làm cô không nói được lời nào.
Phản ứng
của cô đã nói lên tất cả, thiện ý ở trong mắt của Diệp Thanh cũng biến
mất, vô cùng thất vọng nói: "Có phải cô hy vong tôi sớm biến mất?"
"Em không có..." Lục Tắc Linh cuối đầu xuống thấp hơn, cô cũng
không biết mình muốn gì, lúc cô biết Diệp Thanh có thể sẽ rời đi, cô
cũng cảm thấy mất mác.
Diệp Thanh khẽ thở dài một hơi, giọng
điệu dần dần thấp xuống: "Tôi không nói, không có nghĩa là tôi không
biết. Vì cô chưa làm gì quá đáng, nên tôi cũng không muốn nói, Tắc Linh, cô phải biết, Nghiệp Sâm không giống cô, anh ấy đã từng có một đứa em
gái, nhưng em ấy lại mất sớm, anh ấy thật sự rất thích cô, yêu thương cô giống như em gái ruột của mình, cô có muốn làm anh ấy đau khổ hay
không, cô hãy suy nghĩ thật kỷ đi."
Diệp Thanh đều biết hết,
nhưng lại không nói gì, đứng trước một chính nhân quân tử như thế này,
Lục Tắc Linh cảm thấy mình ngay cả một kẻ tiểu nhân cũng không xứng.
"Thật xin lỗi..." Nước mắt không ngừng rơi xuống, Lục Tắc Linh biết
mình không có tư cách để khóc, nhưng cô thật sự hết cách rồi, cô có thể
khống chế tất cả, nhưng khổng thể khống chế trái tim của mình. Một năm
nay, cô giống như bị lạc lối, cô càng chạy thì nó lại càng xa. Cô biết
như vậy là rất xấu xa, nhưng cô thật sự không còn đường nào để quay trở lại nữa.
"Thôi, cô về đi, chuyện của bọn tôi thì tự bọn tôi sẽ tự giải quyết."
...
Diệp Thanh rất có phong độ, trên mặt không hề có chút khó chịu nào. Nhưng
kể từ đó về sau, Thịnh Nghiệp Sâm không hề gọi điện cho Lục Tắc Linh
nữa, nếu không phải vì hợp hội học sinh, anh sẽ không nói câu nào với
Lục Tắc Linh. Thỉnh thoảng, cô thấy anh từ xa, còn chưa kịp đến gần, anh đã đổi hướng khác để đi, càng lúc càng cách xa cô.
Anh dứt khoát như vậy thật sự nằm ngoài dự đoán của cô, nhưng lại không ngoài dự liệu của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!