Chương 6: (Vô Đề)

Thịnh Nghiệp Sâm thật

lòng xem Lục Tắc Linh là em gái, có mối nhân duyên nào tốt cũng dành cho Lục Tắc Linh, đã vài lần âm thâm sắp xếp các bữa tiệc gặp mặt giới

thiệu bạn trai cho cô, nhưng đều bị cô khéo léo từ chối, mỗi lần thất

bại, Thịnh Nghiệp Sâm sẽ vỗ ngực hào sảng mà nói với Lục Tắc Linh: "Lần

này không được thì để lần sau, anh nhất định tìm người khá giả, phong

quang đại gả*."

*Nở mài nở mặt

Nhưng lại đổi lấy cái nhìn khinh bỉ của Diệp Thanh "Có thể đừng có dùng thành ngữ không? cái gì mà phong quang đại gả, cứ giống như là đang theo phong trào được chôn cất

là vinh dự vậy."

Lời vừa nói xong, cả ba người đều cười ồ lên.

Chỉ có trong lòng thì bất đồng, hai nụ cười ngọt ngào, nụ cười cònòn lại thì đầy đau khổ .

Lục Tắc Tắc Linh lấy thân phận em gái mà ở

bên cạnh chờ đợi Thịnh Nghiệp Sâm, trở thành cái đuôi nhỏ của bọn họ.

Diệp Thanh rất tốt bụng, rất xứng đôi với Thịnh Nghiệp Sâm, tất cả mọi

việc cứ như vậy mà trôi qua, nhưng nếu có thể trôi qua như lời nói thì

tốt rồi.

Ngày mười bốn tháng ba là ngày valentine trắng, thật ra thì nó không phải là ngày lễ chính thống, nó từ đâu mà ra thì cũng

không có người nào rãnh rỗi mà đi nghiên cứu, nhưng ngày lễ dành cho

tình nhân vốn rất ít, gần như chỉ có một cái duy nhất. Lại đúng ngày chủ nhật, nên đương nhiên Thịnh Nghiệp Sâm và Diệp Thanh cũng muốn đi ước

hẹn, là ngày mà các cô gái đang có tình yêu, đều muốn đi ra ngoài, Thịnh Nghiệp Sâm sau khi biết chuyện đó liền dắt chị ấy đi cùng. Tuy không

phải là ngày lễ lớn, nhưng cả các tiệm ăn uống và đường phố cũng đua

giăng đèn kết hoa, trên đường biết bao nhiêu là cặp trai gái yêu nhau

đầy nhu tình mật ý, Thịnh Nghiệp Sâm dắt Diệp Thanh theo, Lục Tắc Linh

lại đi theo Diệp Thanh. Ba người cùng nhau đi trên đường, nhìn thế nào

cũng thấy rất kỳ quái.

Những ngày bình thường thì cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ, nhưng hôm nay Lục Tắc Linh lại cảm thấy lúng túng,

mình tránh không khỏi kiếp làm kỳ đà này rồi, cô vẫn không thế nào nói

chuyện, tận lực làm cho sự tồn tại của mình mờ nhạt đi, tránh quấy rầy

hai người bọn họ.

Ăn cơm xong, ba người tùy tiện đi dạo ngoài

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!