Đột nhiên trong một khoảnh khắc cảm thấy cuộc sống lại có một năng lượng
mới, cô cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc là, cả đời này cô cuối cùng vẫn có được một thứ thuộc về Thịnh Nghiệp Sâm, cũng coi như là hồi báo cho cô
nhiều năm cố chấp yêu anh.
Hạnh phúc hơn là, bởi vì phần lễ vật quý báo này khiến cho cô một lần nữa có ý chí dũng cảm tiến tới.
Cô ngồi trên ghế ở nhà ga, nhìn theo chiếc xe bus (hoặc điện ngầm, trong
cv để là giao thông công cộng) sáng rực chở hai mẹ con kia đi, cô theo
bản năng sờ sờ bụng bằng phẳng của mình.
Cùng cái sinh mạng nhỏ sắp 60 ngày nói: xin chào bảo bôi thân mến, ta là mẹ của con, mẹ tên là Lục Tắc Linh.
Cất kĩ kết quả, về nhà, ba Lục đang nấu cơm, thấy con gái trở về trên mặt đều là tươi cười không dứt.
Cha mẹ cùng con gái không có qua đêm thành thù. Thì ra là với người ba cố chấp của cô cũng là đúng.
Ba Lục thuần thục nấu nguyên liệu trong nồi, mùi hương của cơm và đồ ăn
khiến cho con sâu tham ăn trong bụng Lục Tắc Linh mãnh liệt kêu gào. Cô
tựa vào trên cửa phòng bếp, trong lòng đặc biệt bình tĩnh.
"Ba."
"Hử?" Ba Lục vẫn còn bận rộn, cũng không quay đầu lại: "Con ra ngoài ngồi
trước, đợi chút nữa ăn cơm." Động tác trên tay một giây cũng không dừng
lại.
Lục Tắc Linh yên lặng nhìn bóng lưng ba mình, nghĩ nghĩ, chậm rã nói: "Ba, chúng ta rời khỏi nơi này đi?"
Động tác trên tay ba Lục dừng một chút, vài giây sau, ông bình tĩnh trả lời: "Được."
"Ba không hỏi con vì sao à?" Lục Tắc Linh kinh ngạc.
"Mỗi ngày đều ở cùng nhau, muốn hỏi lúc nào cũng được." Ba đem đồ ăn trên bàn, đưa cho Lục Tắc Linh: "Ăn cơm ."
Nhìn bóng lưng bận rộn của ba mình, Lục Tắc Linh nở nụ cười từ đáy lòng.
Đây mới thật sự là tín nhiệm, ủng hộ vô điều kiện, yêu thương mãi mãi cũng không thay đổi.
Không có nhiều bà con thân thích, hai cha con sống nương tựa nhau cùng rời
đi, quyết định mau mà thực hiện cũng rất nhanh, hòa hợp so với những năm trước không giống nhau, lúc này đây, ba gần như không có hỏi bất cứ
điều gì tới việc khiến cô quyết định rời đi.
Chỉ là chuyên chú cùng cô nghiên cứu nên đi nơi nào, đi như thế nào, sau này sẽ làm sao.
Đối với đứa bé trong bụng của cô, ông cũng không hỏi nhiều, ba già đi,
không còn như lúc ban đầu quyết liệt và cố chấp. Ông nói với Lục Tắc
Linh, mặc kệ đi đâu, chỉ cần ở cùng mẹ và cô, thì đều giống nhau cả. Ông mang theo ảnh mẹ, cùng cô ngồi ở bến xe chờ xe (cv để là đại sảnh, mình thấy bến xe hợp lí hơn) chổ ngồi ở bến xe rất nhiều, ngồi đầy người,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!