Chương 41: (Vô Đề)

"Tắc Linh..."

Trong sáu năm này, lần đầu tiên Thịnh Nghiệp Sâm ở trước mặt gọi tên của cô rõ ràng như vậy, dùng giọng điệu vừa bình tĩnh vừa lưu luyến

Lục Tắc Linh bỗng thấy nghẹn ở cổ họng, trong lòng chua xót không thể kềm chế được.

"Anh đi đi! Tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa ." Miệng cô nói lời đoạn tuyệt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi. Thịnh Nghiệp Sâm khẽ thở dài, hai đầu lông mày gần như dính lại với nhau. Anh rất muốn nói điều gì đó với cô, nhưng nhìn lại bản thân mình, nhớ lại những gì trong khoảng thời gian gần đây đã làm, bất giác cảm thấy hỗ thẹn không thôi.

Phòng không mở đèn, Thịnh Nghiệp Sâm lặng lẽ mạc quần áo trong bóng tối. Quần áo cọ vào nhau phát ra âm thanh soạt soạt nho nhỏ cùng với tiếng khóc nức nở của Lục Tắc Linh khiến cho trong phòng quanh quẩn âm thanh cực kì thảm thiết

Anh đột nhiên đứng lên dùng chăn bao Lục Tắc Linh lại thật chặt. Lại ôm hết cả người lẫn chăn vào trong ngực.

Cả người Lục Tắc Linh đều bị quấn trong chăn, chỉ có một đầu tóc rối tung dính lại trên quần áo của Thịnh Nghiệp Sâm. Thịnh Nghiệp Sâm ôm cô thật chặt, để cằm mình lên đỉnh đầu của cô, liên tục vuốt ve cô một cách nhẹ nhàng nâng niu giống như đang an ủi một đứa trẻ bị uất ức.

Anh ho nhẹ một tiếng làm thanh thanh cổ họng, thế nhưng vẫn có chút khó khăn mở miệng, máu dường như dồn hết lên mặt vậy mà lời nói vẫn khó có thể nói ra , nhưng anh biết nếu lúc này mà không nói, có lẽ đời này sẽ không còn cơ hội nào để nói

"Hôm nay, ngay lúc này, giờ này phút này trong mắt anh chỉ có một mình em" Mỗi lời nói của anh vô cùng rõ ràng, mỗi lời nói của anh giống như chiếc bàn ủi khắc từng câu từng dấu vào lòng Lục Tắc Linh.

Cô không dám ngẩng đầu, mặc cho nước mắt càng rơi càng nhiều càng rơi càng mãnh liệt. Trước nay anh chưa bao giờ nói những lời như vậy, làm cho cô vô cùng khó chịu. Vì sao lại nói như vậy khi cô đã muốn buông tha, cô thật sự không chống cự nổi những lời đó, định lực của cô thật sự không tốt đâu. Đã không thể cả đời yêu cô, vì sao còn muốn đem cô kéo xuống vực sâu?

Lục Tắc Linh đau khổ lắc đầu, cách chăn đẩy mạnh anh, "Anh không cần gạt tôi, không cần lại mê hoặc quyến rũ tôi, tôi chịu không nổi, tôi đã quyết định buông tay."

Thịnh Nghiệp Sâm cúi đầu nhìn Lục Tắc Linh, tóc tai lộn xộn, gương mặt đỏ bừng vì khóc, mũi cũng hồng hồng như quả cà chua, đôi mắt giống hai cái giếng nước vĩnh viễn không khô cạn, nhìn cô thật là đau khổ, mà tất cả đau khổ này đều là anh ban tặng.

Hai người giống như chưa bao giờ ở cùng một con đường, quá khứ cô vì yêu anh mà mất đi tất cả. Nhưng anh lại keo kiệt không cho cô một cái ôm. Nay anh muốn ôm cô, cô cũng đã đi xa. Cả hai ở thời điểm ấy chưa từng có một cái gì tốt đẹp, chưa từng có một ánh mắt, một cái nắm tay ấm áp.

Anh muốn ở bên cô, giống như trong quá khứ cô cố chấp muốn ở bên cạnh anh. Nhưng anh lại lần nữa làm mọi chuyện xấu đi

Anh giống như khi còn bé cầu xin cha mẹ quan tâm yêu thương mình, yếu đuối cầu xin cô: "Đừng bỏ rơi anh"

Lục Tắc Linh vẫn đang kích động : "Không phải tôi bỏ rơi anh! Là anh buộc tôi rời đi anh! Anh một lần lại một lần xuất hiện trong cuộc sống của tôi! Anh biết không tôi đã từng lên kế hoạch cho một cuộc sống mới. Vì sao lại như vậy? Vì sao tôi muốn có một cuộc sống mới anh có biết không?

" Anh muốn cùng em sống bên nhau... Giống như trước đây..." Thịnh Nghiệp Sâm nói vô cùng chậm, nhưng cuối cùng vẫn nói ra lời trong lòng. Giống như có khí nghẹn trong ngực đột nhiên thoát ra: "Giống như trước đây chỉ có hai chúng ta với nhau"

"Trước kia là như thế nào ?" Lục Tắc Linh nhìn Thịnh Nghiệp Sâm có vẻ không biết làm sao trong bóng tối, chua xót khó nhịn: "Giống như hình với bóng theo anh, cũng không rõ là bảo mẫu hay là tình nhân trong bóng tối, sau đó từ từ im lặng ngay đến nói cũng không dám nói, sợ hãi sẽ mang thai, sợ rằng đứa nhỏ sinh ra sẽ bị gọi là nghiệt chủng... anh sẽ không quan tâm đứa con của tôi... Cái tình trạng đó... Tôi biến mình thành như vậy...

Anh chính là muốn tôi ở cạnh anh như thế?... Thịnh Nghiệp Sâm, đây là cuộc sống mà anh muốn sao?" Cô hung hăng nhìn chằm chằm vào anh: "cuộc sống mà anh mong muốn, tất cả đều là ác mộng của tôi."

Cô đau đớn hít thở: " Giữa chúng ta luôn luôn có sự bất bình đẳng rốt cuộc ở cùng nhau như thế nào?" Cô đột nhiên nắm lấy bả vai của Thịnh Nghiệp Sâm, tựa vào thật gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương. Cô không cho anh một chút không gian nào để trốn tránh, nhìn sát vào anh chất vấn: "Anh yêu tôi sao? Anh yêu Lục Tắc Linh sao?" Cô giống như không còn khống chế được mình ra sức lay mạnh anh: "Anh có thể yêu Lục Tắc Linh không? Giống như yêu Diệp Thanh!

Coi Lục Tắc Linh giống như mạng sống của anh! Có thể hay không?"

Thịnh Nghiệp Sâm chưa từng thấy Lục Tắc Linh mất bình tĩnh như thế. Anh muốn giữ cô lại thì lại bị cô mạnh mẽ đẩy ra.

"Thịnh Nghiệp Sâm, Anh có thể lừa gạt tôi không? Gạt tôi, một giây thôi cũng được, nói yêu tôi!" Cô cuồng loạn gào lên : "Anh nói đi! Nói anh yêu tôi!"

Cô mở to hai mắt, biểu tình có vài phần đáng sợ. Thịnh Nghiệp Sâm bị cô làm hoảng sợ có chút choáng váng, trong đầu đủ loại cảm xúc phức tạp.

Rõ ràng là ba chữ rất đơn giản, lại cảm thấy giống như cổ họng bị cái gì chặn lại, cố gắng thế nào cũng không nói ra khỏi miệng

Giọng nói của Lục Tắc Linh dần dần nghiêm túc: "Anh không thể nói ra khỏi miệng, bởi vì anh không yêu tôi, anh chỉ là có thói quen tham lam chiếm giữ." Vẻ mặt của cô hoàn toàn tuyệt vọng và mệt mỏi, cả người giống như quả bóng xì hết hơi, hoàn toàn biến dạng, không bao giờ còn có thể khôi phục được dáng vẻ ban đầu.

Thịnh Nghiệp Sâm định tới gần cô, lại bị cô mạnh mẽ từ chối. Lục Tắc Linh giương mắt nhìn anh, ánh mắt đầy oán hận, giống như được nhúng trong độc dược, cô hít thở dần dần dồn dập rồi chợt đưa tay đập cây đèn ngủ trên đầu giường xuống đất. Phích cắm bị mạnh mẽ kéo xuống trong một giây đó ánh điện lóe lên. Sau đó, vỏ nhựa của cây đèn rơi xuống đất vỡ thành từng mảnh rải khắp nơi trong phòng.

"Anh đi cho tôi." Giọng điệu Lục Tắc Linh mạnh mẽ cứng rắn, kìm nén nhiều năm như vậy toàn bộ giải phóng ra ngoài.

Thịnh Nghiệp Sâm không chịu đi, đứng tại chỗ vội vàng phản bác lại : "không phải, không phải tham lam giữ lấy, không phải là thói quen. Anh tới tìm em là vì nhớ em, anh muốn ở sống cùng em là vì cuộc sống có em rất bình yên. Cái gì cũng không phải, không phải muốn chiếm giữ cũng không phải là thói quen." Anh nhíu mày chăm chú nhìn cô, vài giây sau, không tin được anh bỗng nhiên thốt ra: " Là vì yêu, là vì yêu em anh mới ở nơi này."

Lục Lắc Linh tuyệt vọng nhìn anh, ánh mắt đều là tang thương."Vài giây trước đây nếu anh nói ra tôi sẽ tin tưởng. Nhưng một giây kia anh đã do dự khiến lòng tôi đã chết." Cô ngẩng đầu, không chút tránh né, không sợ hãi nhìn Thịnh Nghiệp Sâm: "Những gì trong quá khứ tôi nợ anh coi như tới hôm nay cũng đã trả hết đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!