Giữa hè, rốt cuộc Hạ Diên Kính cũng tìm được bạn trai, vì để bày tỏ thành ý, nên muốn tới mời cô ăn cơm, Lục Tắc Linh suy nghĩ cũng đã đến lúc mình nên nghĩ ngơi một lát rồi, liền xin phép nghỉ đông, đi một chuyến trở về thành phố nơi mà cô sống từ nhỏ đến lớn.
Bạn trai của Hạ Diên Kính rất anh tuấn, gia thế tốt, và nhất là người này rất có kiên nhẫn đối với Hạ Diên Kính, người này là chú của học sinh mà cô dạy, bởi vì mối quan hệ này, nên hai người tiếp xúc với nhau nhiều, cuối cùng thì tạo ra một đoạn nhân duyên. Hạ Diên Kính nói anh ta giống như một con sói, từng bước từng bước một gài bẫy cô, còn cô là một con cá nhỏ ngây thơ chui vào trong bẫy của anh ta. Lúc cô ấy nói những lời này, cả khuôn mặt đều là nụ cười hạnh phúc.
Nhìn bạn tốt của mình hạnh phúc, Lục Tắc Linh cũng cảm thấy rất thỏa mãn
Ngày nghĩ hàng năm, ở bên cạnh Hạ Diên Kính ba ngày, thời gian còn lại là thời gian hoạt động tự do của Lục Tắc Linh.
Thành phố này là nơi cô sống từ nhỏ, nhưng lần này trở về, cô chỉ có thể ở trong sách sạn. Cô rất quen với đường xá ở nơi này, nhưng cuối cùng mới phát hiện, chỉ mới mấy tháng chưa về, nhà của cô đã bị phá đi.
Có lẽ, nơi này đã sớm không còn là nhà của cô nữa rồi. Năm đó, cô vì Thịnh Nghiệp Sâm nghỉ học, ba không nhận cô nữa, vì tránh cô mà dọn nhà đi nơi khác, bán căn nhà này đi, ngay cả công việc làm nhiều năm cũng nghĩ luôn. Khi đó cô còn trẻ tuổi, cô rất oán hận, oán người đàn ông sinh ra cô tại sao lại có thể cố chấp, cổ hữu như vậy, tại sao không thể tha thứ cho cô? Nhưng nhiều năm qua đi, lúc nhớ lại chuyện khi đó, trừ áy náy ra thì cô đã không còn cảm xúc gì khác nữa.
Hàng năm, cô đều đi tảo mộ mẹ, nhưng chưa từng gặp lại ba lần nào, từ năm ngoái, kể từ khi cô rời khỏi thành phố này, vào ngày Thanh Minh cô không được nghĩ nên không thể trở về, tháng trước mới vội vàng đi xem một lần. Mộ của mẹ lần nào cũng được dọn dẹp sạch sẽ, lúc cô đến trên mô còn có một bó hoa, cô đoán là ba đã để lại, chỉ là bó hoa này đã khô héo, cô không thể biết được nó đã được để ở đây từ lúc nào nữa.
Tuổi càng lớn càng có thể hiểu được tại sao lúc đầu ba lại cố chấp đến như vậy, bởi vì ba thật sự yêu thương cô, mới không chấp nhận cô sống một cuộc sống khổ cực. Ông dùng hết tâm tình của mình nuôi con gái lớn lên, nếu không phải là yêu thương, thì sao ông có thể làm được chuyện này?
Chỉ là lúc cô hiểu ra mọi việc, thì cô không thể tìm được ba nữa.
Căn nhà bị phá bỏ, hoài niệm cuối cùng của cô cũng mất. Lục Tắc Linh cảm thấy rất khó chịu, Cô đi trong con hẽm quen thuộc, giống như đang nhớ lại, nhìn những em học sinh tiểu học vừa tan học, Lục Tắc Linh nhớ lại khi còn bé ba cũng thường hay dắt tay cô như thế này đến chỗ học đàn. Tất cả đều giống như chỉ vừa xảy ra vào ngày hôm qua.
Cô đi tới đi lui, cảm thấy mệt mỏi, cô ghé vào quầy sách ven đường mua một chai nước suối, lúc chờ ông chủ thối tiền lại cho cô, cô tùy ý đọc lướt qua tờ báo. Ánh mắt quét qua, đột nhiên vòng trở lại.
Trong tờ báo là một bóng lưng đứng ở một góc của thành phố, tin tức về đời sống trên tờ báo thu hút cô. Giống như một bài báo bình thường, trên đó có một hình ảnh nho nhỏ, một người đàn ông về hưu đang viết chữ trên quảng trường, góc văn hóa của thành phố.
Mặc dù chỉ là bóng lưng, nhưng cô chỉ cần nhìn sơ là có thể nhận ra được. Cô mua tờ báo này. Còn chưa xem xong, nước mắt rơi xuống ướt hết tờ báo, chữ trên tờ báo cũng nhòe đi, trở nên mơ hồ.
Cô nhìn đồng hồ, gọi xe đi đến quảng trường trên tờ báo nói, cô chỉ muốn thử vận may của mình một chút, nhưng không ngờ ông lại thật sự ở chỗ này.
Hoàng hôn trên quảng trường, có những người già đang khiêu vũ, có người thì đánh cờ, biến thành bầy chim bồ câu giương cánh, cũng có con thì đang ăn...
Tất cả tất cả đều hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ có mình tâm tình của Lục Tắc Linh là trở nên nóng nẫy
Người đàn ông trong ấn tượng của Lục Tắc Linh đang nghiêm túc ngồi viết chữ trên mặt đất, bên cạnh là một thùng nước màu đỏ, xung quanh có vài người quay xem, chỉ là ông viết rất chuyên chú, không có nhìn bất cứ người nào.
Người đàn ông cao lớn trong quá khứ ngày hôm nay lại lặng lẽ cong sống lưng, cả đời dạy học, nên mái tóc cũng vì bụi phấn mà làm cho bạc màu.
Lục Tắc Linh rơi nước mắt, nhưng lại không dám đến gần.
Nước mắt cứ thế không ngừng rơi xuống, nhưng Lục Tắc Linh chậm chạp không dám bước tới gần.
Ông viết kiểu chữ của Vương Hi Chi《 lan đình tập tự 》, bắt chước lối chữ thảo gần như không sai một chữ, người đứng xem đều tấm tắt khen ngợi.
Lục Tắc Linh không xa cũng không gần nhìn ông. Ông viết hết ba lần, cho đến khi hoàng hôn gần đến, mới xách thùng nước đi về nhà.
Lục Tắc Linh im lặng đi theo, giữ một khoảng cách vừa đủ ( không quá gần nhưng cũng không xa) nhìn bóng lưng của ông. Đèn đường vàng tạo một tầng sáng xung quanh ông. Bước chân của ông đã mang dáng vẻ của người già. Lục Tắc Linh trong lòng chua xót không nói nên lời .
Ông dừng lại ở trước khu dân cư cũ kĩ. Lục Tắc Linh chậm chạp đến gần, cúi đầu đứng sau lưng ông, thận trọng gọi một tiếng: "Cha".
Dường như đã cách thiên sơn vạn thủy (mình thấy câu này để nguyên văn nghe hay hơn), lại cách xa cuộc sống biến đổi, hết thảy cũng đều là hồi ức. Ngay cả lời nói cũng đều xa lạ. Thời điểm Lục Tắc Linh gọi cái xưng hô đó, âm thanh nghẹn ngào không tưởng.
Ông không quay đầu lại, chỉ lấy chìa khóa ở trong túi tiền mở cửa sắt trước nhà. Ông mở cửa, nhưng lại không muốn cho Lục Tắc Linh đi vào. Cuối cùng lạnh nhạt trả lời: "Cô nhận lầm người, ta không phải ba cô"
Một giây kia cửa sắt đóng lại, Lục Tắc Linh đã muốn khóc không thành tiếng. Nhìn xuyên qua khe hở cửa sắt, Lục Tắc Linh nhìn ba lảo đảo bước lên trên lầu. cô đứng sát vào cửa sắt nghe tiếng bước chân của ông, cho đến khi âm thanh hoàn toàn biến mất cô cũng chưa đi khỏi.
Liên tục mấy ngày Lục Tắc Linh đều đi tìm ba mình, nhưng không biết là có phải cố ý hay không trốn cô ông không đến quảng trường viết chữ nữa, hỏi hang xóm thì nói ông đi du lịch, trong nhà mấy ngày nay không có người.
Kì nghỉ đông của Lục Tắc Linh đã hết, không có cách nào đành phải trở về đi làm, liên tiếp mấy ngày hồn vía lên mây, lơ lơ lửng lửng.
Đây mới là sự trừng phạt lớn nhất sao? Đời này cô nhất định là phải cô độc cả đời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!