Chương 4: (Vô Đề)

Lục Tắc Linh nghe nói Thịnh Nghiệp Sâm có gia thế cực tốt, nhưng anh lại là người khiêm tốn, lại không chảnh, cũng chưa từng tiêu tiền như nước,

điều này làm cho ấn tượng của Lục Tắc Linh đối với anh càng tốt thêm mấy phần. Bởi vì anh khiêm tốn, nên chỗ anh mời khách cũng không phải nơi

nổi tiếng gì, cũng chỉ có mấy món tủ bình thường, quán cơm không lớn,

chỉ có bốn, năm bàn, sử dụng bình phong làm bằng tre để ngăn cách,

thoạt nhìn rất là thanh nhã. Lục Tắc Linh cùng Thịnh Nghiệp Sâm tới

trước, mới vừa ngồi xuống, nước trà còn chưa kịp uống, Thịnh Nghiệp Sâm

liền nhận điện thoại đi ra ngoài, không tới một phút, đã nhìn thấy anh

mỉm cười đi vào, sau lưng còn có một người mà Lục Tắc Linh hết sức quen thuộc —— Diệp Thanh.

Diệp Thanh rất nổi tiếng ở trong trường,

một phần là do ở trong trường học cô được xem là "Bạo chúa trong

trường", hàng năm đều cầm học bổng hạng nhất, mặc dù đã học năm tư rồi,

nhưng vẫn rất được các thầy cô ở trong trường chăm sóc; mặt khác, dung

mạo của cô thanh tú, lịch sự, tao nhã, lại còn là bạn gái của Thịnh

Nghiệp Sâm, mặc dù lớn hơn Thịnh Nghiệp Sâm một lớp, nhưng hai người

đúng là trai tài gái sắc, xứng đôi vô cùng.

Lục Tắc Linh nhìn

Thịnh Nghiệp Sâm dịu dàng kéo ghế cho Diệp Thanh, sau khi Diệp Thanh

ngồi xuống hai người còn ăn ý nhìn thẳng vào mắt nhau, không tiếng mà

cười, hình ảnh này hài hòa đến chói mắt, cô bất giác có chút mất mát.

Kỳ thật nếu chỉ nói về diện mạo, thì Diệp Thanh kém hơn so với Lục Tắc

Linh, chỉ là Diệp Thanh có vóc dáng cao gầy, phong cách cực tốt, mái tóc đen dài của cô quanh năm đều rủ xuống vai, trong rất thuần khiết, đủ để cho người khác lần đầu tiên nhìn thấy liền chú ý tới cô, cũng chỉ có

người như vậy, mới có thể trở thành truyền kỳ ở trong trường, khiến các

bạn nam phải dùng câu thơ của Lý phu nhân* để hình dung về cô ——"Bắc

phương hữu giai nhân, Tuyệt thế nhi độc lập. Nhất cố khuynh nhân thành,

Tái cố khuynh nhân quốc..."

(*Lý phu nhân hay Hiếu Vũ hoàng hậu, tên đã thất truyền, người ở Trung Sơn nay là Định Châu tỉnh Hà Bắc , giỏi

ca múa. Bà là một phi tần rất được sủng ái của của Hán Vũ Đế nhà Tây

Hán.)

Lục Tắc Linh ngơ ngác nhìn mái tóc dài đen như đêm của Diệp Thanh, giống như một tấm màn đen, làm cho cô vĩnh viễn không thể nhìn

thấy đâu là cuối. Mái tóc dài của Diệp Thanh làm cho Lục Tắc Linh có ấn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!