Chương 38: (Vô Đề)

Lục Tắc Linh có lúc thật sự rất hận mình, tại sao lại có thể không có tiền đồ đến như vậy?

Rõ ràng nên hận anh tới cực điểm, nhưng khi nhìn thấy anh mất mác, nhìn anh khổ sở, thì sẽ không nhịn được mà đau lòng.

Không ngờ sẽ gặp anh như vậy, cô cho rằng mình đã bắt đầu cuộc sống mới rồi, nhưng thì ra là không phải.

Cô để dành được chút tiền, suy đi nghĩ lại, quyết định mua một căn phòng ở thành phố này. Cũng không phải là muốn ở cùng với Bạch Dương, mà là không có dũng khí trở về đối mặt với Thịnh Nghiệp Sâm nữa.

Cho dù thở cùng một bầu không khí trong cùng một thành phố, cô cũng sẽ không tự giác mà nhớ tới. Mặc dù biết rất rõ là anh không yêu cô, anh chỉ thương hại cô, nhưng cô vẫn yêu anh. Cô vì chính bản thân mình mà cảm thấy xấu hổ.

Một lần nữa trở lại phòng ăn, cô hoàn toàn không nghe những người khác nói gì, chỉ duy nhất lập đi lập lại câu nói của Thịnh Nghiệp Sâm: "Muốn kết hôn ở đây sao?"

Cô rất đần, sẽ không nghĩ tới ý nghĩa ở phía sau, dù đó chỉ là câu nói mớ của anh thì cô cũng sẽ đồng ý, dù tất cả đều không phải là thứ cô muốn.

Cô không muốn hoài nghi chính mình, nhưng cô lại hoài nghi anh. Khi nghe anh nói muốn đưa cô đến Viên, tất cả mộng đẹp đều đổ nát. Giống như hoa trong kiếng trăng trong nước, cô giống y như kẻ ngu, còn cố chấp muốn tin tưởng tất cả đều là thật.

Cô ngẩng đầu nhìn Thịnh Nghiệp sâm đang khoan thai tiến vào. Anh ngồi trên sô pha, bộ dáng có chút mệt mỏi, chân mày hơi nhíu lại, không giống với bộ dạng đầy khí thế khi ở trước mặt cô. Trí nhớ của cô không tốt, những lời nói khó nghe của anh trong quá khứ, làm những việc tổn thương cô, cũng không bằng một lần anh đến tìm cô.

Cô nói không muốn gặp anh nữa, cũng đồng ý qua lại với Bạch Dương, nhưng cô vẫn giữ những quả đào anh mang đến, bị Lâm Hiểu Phong làm rơi đến dập nát, cô vẫn nhặt lại cất vào trong tủ lạnh..

Thật là một kẻ điên.

Cô cười khổ tự chế giễu mình, uống cạn nửa ly rượu đỏ ở trước mặt. Vị rượu ngọt nhẹ nhàng, chậm rãi lướt qua cổ họng, một lúc sau mới bắt đầu phát huy tác dụng.

Trước mắt như có chút sương mù, cô mới dám đi lại nhìn Thịnh Nghiệp Sâm. Anh cũng nhìn cô.

Giống như nhìn nhau đến vạn năm, không để ý đến mọi thứ xung quanh, ồn ào xung quanh cũng không thể làm cô bình tĩnh lại được. Cô lẳng lặng nhìn anh, nỗ lực nhớ lại hình dáng của anh, cô tự nói với mình, người đàn ông này chính là thứ làm cô bị nghiện, cô thật sự rất muốn cai nó đi.

Bạch Dương phải lái xe, không hề uống chút rượu nào, cúi đầu săn sóc đến gần Lục Tắc Linh, "Có khỏe không?"

Ánh mắt của Lục Tắc Linh đã chứa đầy hơi nước, nhưng cô vẫn cố gắng cười: "Không có việc gì."

"Về thôi."

Chưa tới mười giờ, Bạch Dương đã lấy cớ đưa Lục Tắc Linh về trước.

Anh bình tĩnh lái xe, Lục Tắc Linh mở cửa sổ, gió đêm thổi vào mặt, cô cảm thấy da mình sạch sẽ hẳn đi, vô cùng căng thẳng, cũng tỉnh táo rất nhiều.

Tay của cô chống lên đầu, nhìn những chiếc xe đang chạy trên đường lớn qua kính chiếu hậu, con đường rộng rãi thẳng tắp như dòng sông, trên dòng sông có những ngọn đèn dầu của những chiếc thuyền bè, mà cô, theo dòng nước chảy đi, vĩnh viễn cũng không biết nơi để dừng lại.

Đang chạy trên đường, thì gặp phải đèn đỏ, Bạch Dương ngừng xe lại.

Anh cũng nhấn cửa sổ xe, cuộc sống về đêm vừa bắt đầu, tiếng nhạc huyên náo từng hồi kéo tới, anh đột nhiên hất mặt nói với cô: "Thịnh Nghiệp Sâm có bạn gái, vừa rồi lúc đi ra, Lý Chính nói, người đó họ Diệp."

Lục Tắc Linh cảm thấy tim mình thắt lại, ngay sau đó cười cười: "Biết rồi, lần trước có gặp qua."

Bạch Dương khẽ thở dài một hơi: "Biết nhắc nhở là rất tàn nhẫn, nhưng không đành lòng thấy em càng lún càng sâu."

Lục Tắc Linh cũng quay đầu lại, nhìn chằm chằm anh: "Quan hệ như vậy thật là kỳ quái, không giống cái gì cả?"

"Là cái gì thì có gì quan trọng? Chỉ cần biết rằng vĩnh viễn cũng sẽ không tổn thương là tốt rồi."

Lục Tắc Linh trầm mặc, cái gì là tổn thương? Bởi vì yêu nên mới có tổn thương. Mà bọn họ, cũng chỉ là cùng sưởi ấm cho nhau mà thôi

Đều sợ lạnh , nhưng lại cứ thích phong cảnh mùa đông. Vậy cũng có thể xem là duyên phận chứ?

Bạch Dương chở Lục Tắc Linh về đến dưới lầu, còn chưa nói lời tạm biệt, điện thoại di động của anh đã vang lên.

Mới đầu anh nhận điện thoại trước mặt cô, sau đó sắc mặt liền thay đổi , đi sang chổ khác nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!