Ở thành phố này, Thịnh Nghiệp Sâm không có nhiều bạn bè, phần lớn là những người có giao tình trong kinh doanh, đàn ông trong thế giới này rất đơn giản, tất cả mọi người đều có thừa thời gian, mặc kệ có quen hay không cũng có thể đi chung, chơi một lần liền thành thân.
Tâm tình của anh không được tốt, muốn tìm nơi uống vài chén, quản lý thành phố này Lý Chính liền dắt anh đến tiệm của bạn anh ta. Một nhà hàng Pháp hạng sang vô cùng trang hoàng, phòng ăn rộng rãi hơn nữa cũng vô cùng an tĩnh, âm nhạc du dương chậm rãi lướt qua bên tai, cũng làm cho người ta dễ chịu đi rất nhiều.
Thật ra thì đây cũng không phải là nơi để uống rượu, nhưng lại có người uống chung, có thể nói vài lời với nhau, dù sao cũng còn hơn là ngồi uống một mình.
Sự cô đơn giống như một loại vũ khí giết chết con người ta, cảm giác đó luôn làm cho con người ta sợ hãi.
Dạo gần đây Thịnh Nghiệp Sâm thường bay tới bay lui giữa hai thành phố, cả người có vẻ vô cùng mệt mỏi, đáy mắt trở thành xanh đen, cằm cũng nhọn hơn rất nhiều. Lý Chính đơn giản giới thiệu một chút, Thịnh Nghiệp Sâm liền sáp nhập vào bên trong một đám đàn ông. Tất cả mọi người ở đây đều có bối cảnh giống nhau, đề tài cũng rất nhiều.
Chủ của nhà hàng này họ Diêu, tất cả mọi người gọi anh ta là Lão Yêu, lớn hơn Thịnh Nghiệp Sâm một chút, thật ra thì cũng đã ba mươi tuổi đầu, là người háo khách, vừa thấy có bạn mới liền lấy chai rượu đỏ cất đã lâu ra đãi khách. Một đám đàn ông trò chuyện về thị trường cổ phiếu dạo gần đây và phương hướng để đầu tư, cười nói vui vẻ bày tỏ thành ý hợp tác với nhau.
Thịnh Nghiệp Sâm vẫn không nói lời nào, có người hỏi thì trả lời, không ai hỏi thì uống rượu giải sầu. Lão Yêu nhìn thấu sự bất đồng của Thịnh Nghiệp Sâm, cầm ly rượu chen chúc tới, dựa vào cái ghế của Thịnh Nghiệp Sâm đang ngồi, trêu ghẹo mà nói: "Tổng giám đốc Thịnh đây là thế nào? Không hợp khẩu vị với thức ăn của nhà hàng tôi hả?" Nói xong, anh ta quơ quơ ly rượu, hướng Thịnh Nghiệp Sâm: "Tiếp đón không chu toàn, tôi kính anh một ly trước!"
Thịnh Nghiệp Sâm cảm thấy mệt mỏi, nhưng vẫn gượng cười giơ ly rượu: "Đồ ăn rất ngon, chỉ là gần đây rất bận, tương đối mệt mỏi."
Lão Yêu híp mắt cười, dửng dưng chỉ trích Lý Chính: "Nhìn đi, chính bởi vì loại người mặc kệ mọi việc như cậu, tổng giám đốc Thịnh mới mệt như vậy."
Tiếng nói vừa dứt, tất cả mọi người đều cười ha ha. Thịnh Nghiệp Sâm cũng giật giật khóe miệng theo. Lúc mọi người xung quanh vẫn còn nói chuyện, thì đầu óc anh luân chuyển chậm một chút, dù sao cũng còn tốt hơn khi trong đầu chỉ toàn hình bóng một người.
Lão Yêu vốn định về, suy nghĩ một chút lại quay đầu lại, hỏi Thịnh Nghiệp Sâm: "tổng giám đốc Thịnh, xin hỏi bây giờ anh có đối tượng nào chưa?"
Thịnh Nghiệp Sâm sửng sốt một chút, ngược lại Lý Chính lại liếc anh ta một cái: "Ông chủ lớn của chúng ta mẹ nó đã sớm có người rồi, anh đừng có làm loạn!"
Lão Yêu ngượng ngùng: "Cũng không phải là vì mẹ tôi bảo phải tìm đối tượng cho em gái sao!"
Mọi người nghe xong lời này lập tức sống động, hài hước trêu ghẹo: "Lão Yêu cậu không phải loại hiền hậu nha! Khi dễ bạn mới à! Tới một làm một! Em gái của cậu chúng tôi không có đủ phúc phần để rước về nổi đâu! Vẫn là nên tích chút phước đức thì hơn !"
Nói qua lập tức có người xấu bụng nói tiếp: "Ngày nào đó nếu như em gái cậu được gả đi, bọn này nhất định sẽ siêu độ cho hạnh phúc của tên đàn ông đó."
Lại một phen ồn ào nữa diễn ra. Mọi người vì uống rượu nên hành vi trở nên phóng đãng hơn. Mọi người trong phòng ăn lại trở nên thân thiện hơn.
Lúc mọi người đang vui vẽ, Lão Yêu đột nhiên lắc mông đi lại cạnh tường, nhấn bíp bíp vài cái, bức tường trang trí hoa lá dần dần mất đi, lộ ra một tấm kính thủy tinh. Cảnh tượng trong đại sảnh dần dần xuất hiện trước mắt
Cách trang hoàng đúng tiêu chuẩn, một người đàn ông ngoại quốc mặc trang phục đầu bếp đang đứng nói chuyện với khách, làm cho người ta cảm thấy ở đây giống y như đang ở pháp
Một người đàn ông đã say cảm khái nói: "Lão Yêu, cậu còn định kiêm thêm nghề tay trái nữa hả!"
Lão Yêu chạm vào vật bằng thủy tinh, ưỡn thẳng sống lưng lên: "Phải đó! Là chính tay tôi đem nó về đó." Anh ta chỉ, kiêu ngạo nói: "Nhìn thấy cây đàn piano ở giữa không? Là được làm theo yêu cầu đó!" Ai nhìn thấy điều phải khen ngợi cây đàn piano này. Tốn rất nhiều thời gian xếp hàng mới có tểh mua nó về được.
Thịnh Nghiệp Sâm nhấp một chút rượu, ánh mắt không tự chủ liền nhìn về phía cây đàn piano kia.
Thật ra thì cũng chỉ là một cây đàn piano mà thôi, mặc kệ nó đắt bao nhiêu, khó khắn lắm mới mua được, hay có bao nhiêu thần thánh đi chắng nữa, thì cũng chẵng có lên quan gì đến Thịnh nghiệp Sâm. Nhưng không biết tại sao, anh không thể nào dời mắt khỏi nó được.
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một cảnh lúc xưa, Lục tắc Linh mặc lễ phục màu trắng, trang trọng mà ưu nhã ngồi ở trước đàn piano, mỗi lần trước khi cô đánh đàn, sẽ rất dịu dàng vuốt ve phím đàn, khi đó, cô vẫn còn là một cô gái đam mê piano, rất giống với Tố Tố, làm cho anh không khỏi cảm thấy hốt hoảng, có lẽ một ngày nào đó không xa, họ sẽ trở thành những người nghệ sĩ piano nỗi tiếng, đứng trước sân khấu thế giới.
Lúc đó Tố Tố vẫn còn rất nhỏ, nhưng vẫn cố chấp nói với Thịnh Nghiệp Sâm: "Anh ơi, Piano cũng giống như chúng ta vậy, cũng sẽ có lúc tâm tình không tốt, nếu như không nghiêm đánh đàn thì nó sẽ mất hứng đó."
Cách một thời gian khá lâu, Lục Tắc Linh đã từng ngây ngốc nói với Thịnh Nghiệp Sâm: "Thật ra piano cũng có sinh mạng , nếu em không thật tâm đánh đàn thì nó sẽ tức giận."
Có lẽ chính bởi vì một câu nói ngây thơ đó, anh mới bắt đầu chú ý tới cô gái tên là Lục Tắc Linh này. Cũng bởi vì như thế, anh mới theo bản năng mà thân thiết với cô.
Con người thật sự là một loài động vật kỳ quái, mất đi mới biết quý trọng, rời đi càng xa mới càng thấy nhớ. Thì ra ở trong lòng anh, cô cũng có một vị trí .
Thì ra thì, anh vẫn còn nhớ nụ cười xấu hổ lúc đầu của cô.
Thịnh Nghiệp Sâm nhẹ nhàng để ly rượu xuống, đột nhiên mở miệng: "Ông chủ Diêu, cây đàn này, ANh có thể để lại cho tôi không?"
Trong đầu anh bây giờ toàn là hình dáng đang ngồi đánh đàn của Lục Tắc Linh. Thật là điên rồi, rõ ràng trước dương cầm không có một ai nhưng anh lại cảm thấy hình ảnh đó rất chân thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!