Thịnh Nghiệp Sâm vẫn trầm mặc, trên khuôn mặt lạnh lùng có chút không
kiên nhẫn. Anh chưa từng làm ra vẻ mặt này đối với Diệp Thanh.
"Vậy em cảm thấy thể nào mới gọi là tình yêu?" Thịnh Nghiệp Sâm lạnh
lùng hỏi ngược lại cô, như một chiến sĩ tàn nhẫn, vô tình, liều mạng
chém giết, không chút lưu tình: "Lúc em rời đi, nhẫn tâm buông tay anh.
Anh vì em mà có thể từ bỏ tất cả, em lại nói em không phải là người
không gượng dậy nỗi, người đó không phải là em sao . Em học xong rồi,
quay về, nói muốn ở chung một chỗ thì nhất định phải như vậy sao. Đây
chính tình yêu của em?"
Thịnh Nghiệp Sâm híp mắt một cái, giọng điệu dần dần phai nhạt dần: "Như vậy mới gọi là yêu sao? So với em, anh lại cảm thấy Lục Tắc Linh mới
làm cho anh cảm động. Ít nhất trong lúc anh bị mù, cô ấy không bỏ rơi
anh! Không đi nước Mỹ! Không cảm thấy tình yêu của anh là dơ bẩn!"
Diệp Thanh cắn chặt môi, gương mặt xinh đẹp đầy nước mắt, vô cùng đáng
thương cô vô lực biện hộp cho mình: "Nhưng em không hề biết gì cả..."
Thịnh Nghiệp Sâm nhìn cô thật kỷ: "Em có thể biết cái gì?" Anh khe khẽ
thở dài một hơi: "Năm đó cho dù không có những sự cố kia, thì cuối cùng
chúng ta cũng sẽ tách ra. Em biết rõ anh muốn cái gì, nhưng lại kiên trì quyết định của mình. Anh vẫn luôn đuổi theo bước chân của em, đã sớm
cảm thấy lực bất tòng tâm, không thể nào đuổi kịp được."
"Không!" Diệp Thanh cố chấp nói với anh: "Không phải sự cố! Là lục Tắc Linh cố ý! Là cô ta cố ý chia rẻ chúng ta!"
"Cũng có thể là không, bây giờ, việc này còn quan trọng gì nữa? Trọng điểm là, chúng ta đã chia tay."
Diệp Thanh nhất định không thể nào tiếp thu được lắc đầu, mất hết phong độ thường ngày : "Anh thật sự yêu cô ta? Tại sao lại là cô ta? Tại sao
lại là Lục Tắc Linh? Ai cũng được, nhưng tại sao nhất định phải là cô
ta?"
Thịnh Nghiệp Sâm vuốt mi tâm, có chút mệt mỏi mà nói: "Anh không biết có phải mình yêu cô ấy hay không, nhưng anh có thể xác định cho em biết
anh đã không còn yêu em nữa. Diệp Thanh, đừng phá hủy quá khứ của chúng
ta, cứ như vậy đi."
"..." Diệp Thanh đứng ở cửa, an tĩnh cùng Thịnh Nghiệp Sâm giằng co. Nước mắt dần dần theo gió khô khốc, nhưng mà trên mặt đỏ ửng lên vì thiếu không khí: "Nói cho cùng, anh hận lúc đầu em bỏ đi, không chịu
tha thứ cho em, Nghiệp Sâm, nếu như thời gian có thể trở về, em nhất
định sẽ không đi nước ngoài nữa."
"Thời gian đã không thể quay lại được nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!